#Bn130 Chương 9

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 0

20

Thế là một ngày nọ, chị họ tôi bất ngờ xuất hiện trước cửa nhà bố mẹ Thẩm Nghị.

Lý do là nhận lời tôi đến thăm hai cụ.

Đứa bé được tìm thấy và cùng ông bà nội được đưa đến Thành phố B.

Thằng bé trông giống tôi hơn trước rất nhiều.

Tôi không nói nhiều, bốn người chúng tôi lại làm xét nghiệm ADN huyết thống một lần nữa.

Sau đó ném thẳng kết quả giám định vào mặt Thẩm Nghị.

Anh ta giãy giụa: “Đây chỉ là tham khảo thôi, chưa chắc đã chuẩn, chúng ta tìm chỗ khác làm lại đi.”

Lúc này anh ta râu ria lồm xồm, luộm thuộm, đã sớm không còn dáng vẻ tài tử trẻ tuổi phong độ như trước.

Tôi không thèm nhìn anh ta, đưa tay ra ôm con ruột của mìnhanh ta định cản nhưng bị vệ sĩ khống chế.

“Được thôi, Tô Vận, giúp tôi trả hết nợ, rồi đưa cho tôi mười triệu, đứa bé sẽ thuộc về cô.” Anh ta ra điều kiện.

Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Tôi cười khẩy, sau đó gọi điện báo cảnh sát ngay trước mặt anh ta.

Tại đồn cảnh sát, sau khi làm xong lời khai, tôi giao An An cho anh ta.

Anh ta không nhận: “Tô Vận, em quá nhẫn tâm, rõ ràng biết tình cảnh của anh bây giờ, còn giao đứa bé cho anh, đây không phải là đẩy thằng bé vào chỗ c.h.ế.t sao? Thằng bé thân thiết với em như vậy mà.”

Đến lúc này mà vẫn còn mơ tưởng đến việc dùng đạo đức để ràng buộc tôi.

Tôi cúi đầu nói nhỏ với An An: “Bé con, đi tìm ba đi.”

Đứa bé gọi một tiếng “ba”, nhưng lại không chịu đi, cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không buông.

Mắt tôi hơi nóng lên nhưng đứa bé vô tội không phải là lý do để tôi tiếp tục làm kẻ ngốc.

Tôi dắt thằng bé đến bên Thẩm Nghị, lại dỗ dành nó buông tay rarồi quay người rời đi.

An An khóc phía sau tôitôi  chút khó chịu, nhưng nghĩ đến những việc mà ba mẹ ruột nó đã làm, cảm giác đau lòng lập tức tan biến như khói mây.

Trên đường về nhà, tôi ôm con mình, lòng vẫn còn hơi sợ hãi, nếu tôi không tìm lại được thằng bé, nó sẽ  một cuộc đời như thế nào đây?

21

Một thời gian sau, Thẩm Nghị không chịu nổi sự truy đòi của tín dụng đen nữa, đường cùng anh ta đành thương lượng với Tổng giám đốc Hoắc về việc rút vốn nhưng tình hình của anh ta không đáp ứng điều kiện xin rút.

Cách duy nhất là chuyển nhượng cổ phần cho các cổ đông khác hoặc cho người ngoài công ty.

Về phần số tiền, không chỉ phải xem xét tình hình lãi lỗ của công ty, mà còn phải thương lượng với bên mua lại.

Mà trong giai đoạn đầu của dự án, công ty chắc chắn sẽ bị thua lỗ.

Thế là sau một hồi thao tác, số tiền Thẩm Nghị nhận được so với số vốn ban đầu đã hao hụt gần hết, thậm chí không đủ để lấp đầy các khoản nợ.

Giờ đây, ngoài nợ nần và tai họa tù tội sắp phải đối mặt, anh ta không còn gì cả, những ước vọng tốt đẹp kia đều tan thành mây khói.

Tuy nhiên, điều may mắn là cuối cùng gia đình ba người họ cũng đoàn tụ, mặc dù chỉ  thể sống trong nhà thuê.

22

Trong lúc vụ án hoán đổi con vẫn đang được điều tra, thám tử tư đã đưa về một ngườikhông ngờ lại là ba của Trình Tĩnh.

Sau khi ba của Trình Tĩnh đến Thành phố B, ông ấy đã đến đồn cảnh sát đầu thú.

Vì ông ấy đã bao che cho con gái mình và Thẩm Nghị.

Hóa ra, khi Trình Tĩnh mười tuổi, mẹ cô ta qua đời vì bệnh, năm mười lăm tuổi thì ba cô ta tái hôn.

Cô ta không thể chấp nhận mẹ kế, cũng oán hận ba mình.

Thậm chí còn trút giận lên bạn học.

Sau khi bị trường học đuổi học, cô ta ở nhà không  việc gì làm, thường xuyên kiếm cớ gây sự, cãi vã với gia đình vì những chuyện nhỏ nhặt, sau đó thì bỏ nhà đi.

Cũng chính trong khoảng thời gian đó, cô ta đã quen Thẩm Nghị.

Năm Trình Tĩnh hai mươi tuổi.

Một ngày nọ, ba của Trình Tĩnh trở về nhà, phát hiện vợ không  ở đó, điện thoại cũng không gọi được.

Ông ấy xem camera giám sát ở phòng khách.

Trong video, Trình Tĩnh hiếm hoi về nhà, nhưng lại xảy ra mâu thuẫn với mẹ kế.

Trong lúc tranh cãi, Trình Tĩnh đã đẩy mạnh mẹ kế một cái, khiến đầu bà ta va vào góc bàn, m.á.u chảy không ngừng.

Trình Tĩnh không hề cứu giúp, lạnh lùng đứng nhìn cho đến khi mẹ kế tắt thở, mới gọi điện cho Thẩm Nghị, nói rằng mình đã lỡ tay g.i.ế.c người do phòng vệ quá đáng.

Thẩm Nghị vội vàng đến hiện trường, hai người cùng nhau dùng vali đưa t.h.i t.h.ể ra ngoài.

Ba của Trình Tĩnh tuy đau đớn tột cùng vì cái c.h.ế.t của vợ nhưng cuối cùng vẫn không đành lòng tố cáo con gái.

Ông ấy đã lưu lại video, để lại một bức thư tuyệt mệnh rồi rời nhà, đến một thị trấn hẻo lánh sống ẩn dật.

Đây hẳn là lý do Trình Tĩnh nghĩ rằng ba mình đã chết.

23

Lần này bị thám tử tư phát hiện hành tung, ba của Trình Tĩnh, người vẫn luôn day dứt vì áy náy, cuối cùng đã quyết định trả lại công bằng cho vợ mình.

Tôi, người đã biết được sự thật, chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy khắp toàn thân.

Từ cuộc gọi bị nghe lén lần đó của hai ngườitôi đã nhận ra rằng  thể  ẩn tình nào đó đằng sau chuyện về ba và mẹ kế của Trình Tĩnh, vì vậy tôi đã yêu cầu thám tử tư điều tra kỹ lưỡng, không ngờ sự thật lại kinh hoàng đến vậy.

“Tôi thật không ngờ họ  thể tàn nhẫn đến thế, đặc biệt là Trình Tĩnh, rõ ràng trông yếu ớt đến không chịu nổi một trận gió, thật đáng sợ.” Thám tử tư cảm thán một câu, sau đó chúc mừng tôi: “Cô đúng là đã thoát khỏi một kiếp nạn lớn.”

Phải, may mà tôi phát hiện sớm, nếu chậm vài năm nữa, chưa nói đến việc tìm lại được con, bảo vệ nhà họ Tô, mà đến tính mạng của chính tôi còn chưa chắc đã giữ được.

Vì bằng chứng xác đáng, hai người họ nhanh chóng bị bắt.

24

Sau khi vào tù, Thẩm Nghị vậy mà lại muốn giao phó bố mẹ anh ta và An An cho tôi.

Trùng hợp thay, ngày vị khách đến làm thuyết khách, tôi đang  tâm trạng tốtmuốn xem kịch hay, nên đã cho người đó vào công ty.

Rất nhanh tôi đã hối hận, chẳng  gì mới lạ, chỉ một mực giúp Thẩm Nghị rao bán sự thảm hại của mình.

“Anh ta cũng vì yêu nhầm người nên mới ra nông nỗi này. Cái cô Trình Tĩnh đó thật sự quá độc ác, cô ta bị phán án tử hình đúng là tội đáng chết. Chỉ là người già và trẻ con thì hơi đáng thương, nên anh ta bảo tôi đến tìm cô, nói rằng cô nhất định sẽ giúp chăm sóc.”

Tôi khẽ cười, hỏi: “Thưa ông, ông  biết Thẩm Nghị đã làm gì tôi không?”

Người đó im lặng một lúc lâu, đẩy gọng kính: “Thế nhưng người già và trẻ con là vô tội, họ vì trả nợ mà đã bán hết tất cả gia sản, bây giờ chỉ  thể thuê nhà ở trong khu dân cư. Dù sao cũng từng chung sống, cô cứ giúp đỡ chăm sóc một chút đi, cũng không phải bảo cô chăm sóc cả đời, đợi vài năm nữa Thẩm Nghị ra tù, sẽ tự mình chăm sóc được rồi.”

“Tôi tuân thủ pháp luật, nỗ lực làm việc, không phải để lo liệu hậu quả cho kẻ ác. Đối với ba mẹ và con của anh tatôi không  bất kỳ trách nhiệm hay nghĩa vụ nào. Cuộc nói chuyện của chúng ta đến đây là kết thúc, mời ông.” Tôi đưa tay chỉ về phía cửa.

“Sao cô lại nhẫn tâm như vậy…” Người đó tức giận chỉ trích tôi.

Khi anh ta còn định nói thêm, một bảo vệ bên cạnh đi tới, kẹp lấy anh ta rồi đưa ra ngoài.

“Sau này nếu vị khách này  đến nữa, không được phép cho anh ta bước chân vào công ty.” Tôi dặn dò bảo vệ.

“Vâng, Tổng giám đốc Tô.”

25

Sau đó, Thẩm Nghị đã đánh nhau với người khác trong tù, bị thương nặng hôn mê, trở thành người thực vật.

Khi biết được tin nàytôi đang chơi xếp hình Lego cùng con.

“Mẹ ơi, mẹ cười gì vậy ạ?” Đứa bé hỏi tôi.

“Mẹ vừa nghe được một câu chuyện ác giả ác báo.”

【Hết】