#Bn130 Chương 6
Ngay khi mọi người đang cẩn thận sàng lọc các ứng cử viên, video hẹn hò của Trình Tĩnh và Thẩm Nghị đã được tung ra.
Người đăng là một tài khoản marketing có lượng fan rất lớn.
Fan của nam lưu lượng ngay lập tức đổ xô đến.
Họ mang theo video đó trên mọi nền tảng để minh oan cho “anh trai” nhà mình: “Anh trai tôi độc thân, không có đối tượng, bên Trình Tĩnh trong tình huống có bạn trai ngoài ngành vẫn bám víu để tạo chiêu trò.”
Tiếp đó, thân phận và thông tin đã kết hôn của Thẩm Nghị bị bóc ra.
Đương nhiên, đây là thông tin mà chị họ đã sắp xếp người tung ra.
Trên mạng lại một lần nữa dấy lên sóng gió.
Ngày hôm đó hẳn là lần Trình Tĩnh nổi tiếng nhất kể từ khi vào nghề.
Bắt đầu bằng scandal, kết thúc bằng phốt.
Ngày hôm đó, tôi huỷ mấy cuộc họp, đeo kính râm bước ra khỏi văn phòng, giữa những ánh mắt đầy thương cảm, xin về sớm một tiếng.
10
Về đến nhà, bảo mẫu đã đón An An từ nhà trẻ về, hai người đang đọc thơ Đường.
An An chạy đến, khoe với tôi bông hoa đỏ bé con nhận được hôm nay.
“Bé con giỏi quá.” Tôi cười khen.
Rồi quay mặt đi lén lau nước mắt.
Bảo mẫu lo lắng nhìn tôi.
Tôi mỉm cười với cô ấy: “Chị ơi, chị trông An An giúp em nhé, em về phòng nghỉ một lát, tối không cần gọi em ăn cơm.”
Trong phòng, tôi nghĩ về tất cả những chuyện đau lòng trong đời này, và những tình tiết đáng buồn trong các bộ phim truyền hình, âm thầm rơi lệ.
Nghe thấy tiếng Thẩm Nghị và bảo mẫu nói chuyện trong phòng khách, tôi nhìn mình trong gương, mặt đầy vệt nước mắt, đôi mắt sưng húp.
Hiệu quả không tồi.
Vừa nằm sấp xuống giường, Thẩm Nghị đã gõ cửa.
Tôi không lên tiếng.
Rất nhanh sau đó An An ở ngoài gọi: “Mẹ ơi”.
Tôi vuốt tóc, lại dùng khăn giấy lau nước mắt, rồi đi mở cửa.
“Bé con, sao thế?” Tôi gượng cười.
“Ba tìm mẹ.” An An ngẩng đầu nhìn Thẩm Nghị đứng phía sau anh ta.
“Được rồi, mẹ biết rồi, con đi chơi với dì nhé?”
An An ngoan ngoãn chạy đi.
11
Tôi không nhìn Thẩm Nghị, quay người đi đến mép giường ngồi xuống, cúi đầu rơi nước mắt.
Thẩm Nghị đóng cửa, đi đến bên giường.
“Vợ ơi, anh xin lỗi.”
Anh ta quỳ xuống cạnh chân tôi, khẽ nói xin lỗi, rồi hung hăng tự tát mình một cái.
Vừa bắt đầu đã dùng khổ nhục kế.
Tôi đợi anh ta tự tát năm sáu cái, mới giả vờ như vừa hoàn hồn sau cơn kinh hoàng, khóc lóc ngăn anh ta lại: “Anh làm gì vậy?”
“Anh đã làm sai, khiến em buồn đến vậy, đáng bị đánh.”
“Nếu anh thích cô Trình kia, chúng ta có thể…” Tôi nghẹn ngào không nói tiếp được.
Anh ta vội vàng nắm lấy tay tôi: “Anh không thích cô ta. Anh chỉ yêu mình em.”
“Lần đó chỉ là ngoài ý muốn. Anh và cô ta tình cờ gặp nhau ở buổi tiệc, cô ta không có xe, vì tiện đường nên sau khi xong việc anh đã đưa cô ta về nhà. Đến khu chung cư, cô ta mời anh lên ngồi chơi, lúc đó bọn anh vừa nói đến Tổng giám đốc Hoắc, anh muốn hỏi thêm thông tin nên đã đồng ý. Lên đến lầu, lại uống thêm chút rượu… Nhưng chỉ có một lần thôi, sau đó anh và cô ta không qua lại nữa. Anh nói thật đấy.”
Anh ta thề thốt, thái độ cực kỳ thành khẩn, nếu không phải trong tay tôi nắm một đống bằng chứng, có lẽ tôi đã tin anh ta rồi.
Về diễn xuất, anh ta đúng là cấp Ảnh đế.
Chỉ vài câu nói, ngoại tình đã biến thành một lần “quan hệ nhầm lẫn” sau khi say rượu.
“Vậy ra, anh không cố ý sao?” Trong lòng tôi cười khẩy, thái độ ngoài mặt có chút lung lay, nước mắt lưng tròng nhìn anh ta.
“Không phải. Nhiều người đều muốn chen chân vào dự án của Tổng giám đốc Hoắc, anh có chút nóng vội, phía ba cũng không có tin tức gì… Vốn dĩ là muốn giành lại thể diện cho em, kết quả lại thành ra thế này, anh đáng c.h.ế.t mà.”
Nguyên nhân phạm lỗi là vì muốn tốt cho tôi, và vì ba tôi không giúp đỡ.
“Sớm đã bảo anh đừng uống rượu, anh lại không nghe lời.” Giọng tôi mềm xuống.
“Sau này anh nhất định sẽ không đụng đến một giọt rượu nào. Vợ ơi, em giám sát anh được không? Vì An An, tha thứ cho anh một lần nhé.”
…
Cuối cùng anh ta lại ra ngoài bế con vào: “Ba làm sai rồi, An An giúp ba cầu xin mẹ đi.”
“Vậy sau này ba không được uống rượu nữa.” Tôi ôm An An khóc một trận, cuối cùng cũng chịu nhượng bộ.
“Nhất định rồi.” Anh ta đáp lời dứt khoát, rồi lại có chút lo lắng hỏi: “Vợ ơi, bên ba mẹ?”
“Cứ giấu đi đã, nếu thực sự không giấu được, bị đánh bị mắng anh đều phải chịu.” Tôi lườm anh ta một cái.
“Vậy… nếu họ bắt chúng ta ly hôn…”
“Sẽ không đâu, họ tôn trọng ý kiến của em.”
Lời này khiến Thẩm Nghị không hề nghi ngờ.
Dù sao thì năm xưa ba mẹ tôi đã kịch liệt phản đối chúng tôi bên nhau, nhưng cuối cùng cũng phải nhượng bộ vì sự kiên trì của tôi.
Đoạn video kia, sau một trận đấu giữa đội ngũ của Trình Tĩnh và fan của nam lưu lượng, gần như đã bị xóa sạch trong ngày.
Nhưng hiệu quả tôi muốn đã đạt được.
Ngày hôm sau, gần trưa, ba tôi gọi điện thoại, bảo tôi và Thẩm Nghị đến chỗ ông.