#Bn130 Chương 4

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 0

6

Về đến nhà, con và bảo mẫu đều đã ngủ.

Vừa thay lễ phục nghỉ ngơi một lát, chị họ đã gọi điện cho tôi: “Tô Vận, em đang ở đâu? Đến Thuần Sắc đón chị, chị uống rượu rồi không lái xe được.”

Giọng chị ấy rất lớn, nghe thấy môi trường bên đó ồn ào.

“Anh đi cùng em nhé.” Thẩm Nghị đang chuẩn bị gọt táo ở bên cạnh, nghe vậy liền đứng dậy.

“Không cần.” Tôi ngăn anh ta lại: “Chị ấy vừa thất tình, chắc lại chạy đến quán bar uống rượu giải sầu rồi. Bộ dạng đó chắc không đẹp đẽ gì đâuanh đừng đi chứng kiến ‘lịch sử đen tối’ của chị ấy. Tối nay em không về nhà đâu, chị ấy uống say một mình ở nhà em không yên tâm. Tối anh nhớ để ý An An một chút.”

“Được, em cẩn thận nhé,  chuyện gì thì gọi cho anh.”

“Ừm, em đi đây.”

Tôi lái chiếc xe riêng của mình.

Ra khỏi khu dân cư, tôi mở chương trình nghe lén trên điện thoại phụ, vừa nghe vừa lái xe về phía Thuần Sắc.

Thám tử tư đã lắp đặt thiết bị nghe lén trong phòng khách và phòng làm việc của Thẩm Nghị.

Tôi biết hôm nay Thẩm Nghị nhất định  chuyện muốn nói với Trình Tĩnh, vì vậy ngay tại buổi tiệc tôi đã nói trước với chị họ, trước khi vào nhà tôi lại gửi tin nhắn cho chị ấy.

Thế là mới  cảnh vừa rồi.

Nhưng việc chị họ uống rượu ở quán bar Thuần Sắc và thất tình thì đều là thật.

Trong điện thoại, giọng của Thẩm Nghị vang lên: “Hôm nay em đi tìm cô ta làm gì? Lỡ để lộ sơ hở thì phiền phức lắm! Lần ở phim trường còn chưa đủ nguy hiểm sao?”

“Đừng vội mà, em chỉ muốn thăm dò một chút thôi. Anh không thấy thỉnh thoảng dùng góc nhìn của Chúa để trêu chọc cô ta rất vui sao? Yên tâm đi, cô ta chắc chắn không phát hiện ra điều gì đâu. Những người lớn lên trong nhung lụa này, cảnh giác rất thấp. Tống Nhiễm đã bốn mươi rồi mà cũng chẳng khá hơn.”

“Sau này đừng như vậy nữa.”

“Sao? Xót xa rồi à? Em hiểu mà, dù sao hai người cũng sớm tối bên nhau, cô ta lại hiền lành, ngây thơ đến vậy. Không giống em, tâm địa độc ác, vì muốn bạn trai thành danh, không chỉ xúi giục anh ta theo đuổi tiểu thư nhà giàu, mà còn ở một bên bày mưu tính kế. Vì muốn con  cuộc sống tốt đẹpkhông chỉ cùng người khác mang thai cùng lúc, mà còn đánh tráo để người ta mẹ con chia lìa. Nhưng thì sao chứ? Trời còn giúp em, mỗi bước đi của em đều cầu được ước thấy.”

Thì ra ngay từ đầu đã là một cái bẫy.

Nhưng cảm giác đầu tiên của tôi không phải là tức giận, mà là hơi khâm phục, xem người ta đã cố gắng đến mức nào.

“Anh không hề xót xa cho cô ta.”

“Vốn dĩ em cũng  thể lương thiện, ngây thơ. Nhưng ai bảo mẹ em c.h.ế.t sớm, ai bảo em gặp phải người ba ruột, mẹ kế như vậy chứ. Đến ngày An An  được nhà họ Tô, em nhất định sẽ đốt tin vui này cho hai kẻ súc sinh đó, để họ xem con của Trình Tĩnh này rốt cuộc sẽ thành công đến mức nào! Em…”

“Câm miệng.” Thẩm Nghị nổi giận.

Giọng của Trình Tĩnh chợt im bặt.

Bên đó im lặng một lúc.

“Em xin lỗisau này em sẽ không nhắc đến nữa.” Cô gái đó xin lỗi.

“Đợi công ty phát triển, anh sẽ ly hôn với Tô Vận, chúng ta sẽ sống tốt bên nhau. Bây giờ chưa phải lúc, anh cần nhân mạch và tài nguyên của nhà họ Tô.” Thẩm Nghị thở dài, nhẹ nhàng nói: “Ngoài ra, nếu… chúng ta  chuyện gì, An An còn phải dựa vào cô ta. Cho nên tuyệt đối không thể để cô ta nghi ngờ.”

Một lúc sau, Trình Tĩnh mới lên tiếng: “Được. Em hứa với anh, tuyệt đối không chủ động tiếp cận cô ta. Anh cũng hứa với em, đừng xót xa cho Tô Vận, đừng… yêu cô ta.”

“Anh chỉ yêu em.”

“Thật ra chỉ cần chúng ta giấu kín, cô ta sẽ không bị tổn thương. Còn về việc ly hôn, chúng ta  thể nghĩ cách để cô ta thích người khác trước, như vậy là vẹn cả đôi đường rồi.”

“Được, đến lúc đó sẽ làm theo lời em.”

?

Tôi lại được mở rộng tầm mắt về độ trơ trẽn của họ!

7

Đón chị họ từ quán bar về nhà chị ấy.

Sau khi tắm rửa xong, hai chúng tôi bàn luận về cuộc đối thoại tôi vừa nghe được giữa Thẩm Nghị và Trình Tĩnh.

“Độc ác quá!” Chị họ cảm thán: “Thật sự là coi người khác như đồ chơi, tưởng muốn nắn bóp thế nào cũng được. Đợi em giải quyết xong mấy cái mớ bòng bong nàyrồi nói sự thật cho cô, lúc đó chắc chắn cô sẽ không giục chị kết hôn nữa đâu.”

Chị họ  tính cách phóng khoáng, tùy tiện, theo chủ nghĩa chỉ yêu chứ không cưới.

Hôm nay chị ấy thất tình là vì đối phương công khai ép cưới, chị ấy liền dứt khoát chia tay.

“Chị thà bị giục cưới mỗi ngày còn hơn, chỉ mong em  một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Cứ nghĩ đến việc em bị hai kẻ độc ác đó lừa dối suốt bao nhiêu năm, chị lại thấy khó chịu.” Mắt chị ấy rưng rưng.