#Bn130 Chương 1

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 27

1.

“Ba mẹ của Thẩm Nghị không hoàn toàn biết rõ sự thật.”

Cửa phòng trà khép lại từ bên ngoài, thám tử tư mở lời.

Thẩm Nghị mà anh ta nói, chính là người chồng mà tôi đã kết hôn được năm năm.

Tôi rót một tách trà đưa cho anh takhông nói gì.

Mọi cảm xúc mãnh liệt như sốc, giận dữ, tuyệt vọng, rồi niềm vui khi tìm lại được đã vơi đi nhiều. Giờ đây, dù phải nghe bất kỳ tin tức gì, tôi cũng  thể bình tĩnh đối mặt.

Ba ngày trước, tức là ngày thứ hai sau khi nhận được báo cáo xét nghiệm ADN huyết thống của An An, tôi đã thông qua thám tử tư tìm thấy con trai ruột của mình.

Mặc dù kết quả xét nghiệm chưa ra, nhưng nhìn vào tuổi tác và ngoại hình, chắc chắn không thể sai được.

Thằng bé đang được ông bà nội Thẩm Nghị nuôi dưỡng.

Chỉ là suốt ba năm qua, tôi chưa từng gặp thằng bé.

Quê của Thẩm Nghị cách thành phố chúng tôi hàng nghìn dặm.

Trong một năm, chỉ  mấy ngày Tết mới sum họp.

Và mỗi lần chúng tôi về quê, thằng bé lại được ông bà nội gửi sang nhà họ hàng vài ngày, đợi chúng tôi rời đi mới đón về.

Bây giờ nghĩ lại, đây cũng là một trong những lý do họ không chịu chuyển đến Thành phố B, chứ không đơn thuần là “khó rời xa quê hương”.

May mắn là họ chăm sóc thằng bé khá tốt.

Điều này cũng giúp tôi yên tâm, không vội vàng đòi lại con.

“Họ chỉ biết đó là con riêng của Thẩm Nghị với người phụ nữ khác, còn người phụ nữ đó là ai thì hai ông bà cũng không rõ.”

Thám tử tư nói xong, nhìn tôi: “Tôi đã cử người ở lại đó điều tra các mối quan hệ của Thẩm Nghị, đồng thời cũng theo dõi thằng bé.”

Tôi gật đầu: “Bên bệnh viện thế nào rồi?”

“Hôm đó, bệnh viện tổng cộng  mười hai đứa trẻ được sinh ra. Chúng tôi đã điều tra thông tin của mười một bà mẹ còn lại, nhưng để xác định ai là người chúng ta đang tìm, cần thêm thời gian.”

“Có ảnh của những bà mẹ đó không?”

“Có.” Thám tử tư lấy ra một chiếc USB.

Tôi cắm vào máy tính, mở thư mục cẩn thận lướt từng ảnh một.

“Đây là ai?”

Cô gái trong ảnh  khuôn mặt nhỏ nhắn, mắt to, sống mũi hơi hếch, môi mỏng nhưng  hạt ngọc môi, trông thanh tú và  chút vẻ đáng thương.

Mũi và miệng của An An rất giống cô ta.

“Cô ta tên là Trình Tĩnh, là một diễn viên hạng ba.

Năm đó cô ta sinh mổ và bạn đời của cô ta chưa từng xuất hiện ở bệnh viện.

Thỉnh thoảng tôi cũng quan tâm đến giới giải trí, nếu không vì cuộc điều tra nàytôi còn chẳng biết cô ta  con, quả thực giữ bí mật rất tốt.”

“Kiểm tra cô ta trước.” Tôi gõ ngón tay lên bức ảnh của nữ diễn viên hạng ba này.

2

Sau khi thám tử tư rời đitôi ngồi một mình trong phòng trà một lúc, rồi nhắn tin cho chị họ: “Nói chuyện xong rồi.”

Chị ấy nhanh chóng đẩy cửa bước vào: “Tình hình thế nào?”

“Ba mẹ của Thẩm Nghị  lẽ không tham gia vào việc đánh tráo con.”

“Hừ! Dù vậy cũng không thay đổi được sự thật là họ đều là loại người rác rưởi.”

“Họ cũng không biết mẹ của An An là ai.”

“Cái tên chó Thẩm Nghị đó kín miệng thật!”

“Chị, chị  biết Trình Tĩnh không? Cô ta là một diễn viên.”

“Biết chứ, hai năm nay cô ta dựa dẫm vào Tổng giám đốc Tống Nhiễm của công ty giải trí XX, đóng không ít phim, nhưng năng lực  hạn, đầu tư bao nhiêu tài nguyên cũng chẳng tạo được tiếng vang, chỉ được cái quen mặt thôi. Tống…”

Chị họ đột ngột khựng lại, trợn mắt nhìn tôi: “Là cô ta ư?”

“Không  bằng chứng xác thực, nhưng khả năng ít nhất là 80%.” Tôi đưa ảnh cho chị ấy xem.

“Mũi, miệng  hơi giống thật.” Chị họ săm soi bức ảnh, đưa ra kết luận giống tôi.

“Em muốn thăm dò một chút.”

“Thăm dò thế nào?”

“Em muốn xem khi em và An An xuất hiện trước mặt cô Trình đây, cô ta sẽ phản ứng thế nào? Chị, giúp em với.”

Chị họ là nhà sản xuất  tiếng trong giới giải trí, cũng là phó tổng của một nền tảng video nào đó,  nhiều cơ hội tiếp xúc với nghệ sĩ.

“Không thành vấn đề!” Chị ấy lập tức cầm điện thoại lên, vừa soạn tin nhắn vừa nói: “Trình Tĩnh đang quay phim của công ty chúng ta, đạo diễn là người quen, chị sẽ xin tờ thông báo lịch quay của đoàn phim. Chị đưa em đi thăm đoàn.”

Tin nhắn vừa gửi đi vài phút, đã nhận được hồi âm.

“Ngày mai và ngày kia, đoàn phim sẽ quay ở Tòa nhà Gia Gia, ngày nào Trình Tĩnh cũng  vài cảnh quay.”

“Vậy ngày kia đi, cuối tuần, với lại Thẩm Nghị cũng đang đi công tác.”