#Bn130 Chương 2

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 0

3

Thứ Bảy, tôi cho bảo mẫu nghỉ phép, đưa An An cùng chị họ tập hợp, rồi đến Tòa nhà Gia Gia.

Khi chúng tôi đến, vừa đúng lúc đoàn phim đang quay cảnh của Trình Tĩnh.

“Diễn xuất của Trình Tĩnh này… so với bạn diễn thì kém xa, cô bé kia thì linh động hơn nhiều.” Chị họ trò chuyện với đạo diễn.

Nữ đạo diễn khoảng bốn mươi tuổi  chút tiếc nuối: “Tiếc là không  ai nâng đỡ, giờ vẫn chỉ  thể đóng vai phụ ít cảnh, năm nay đã hai mươi sáu hai mươi bảy rồi, hy vọng nổi tiếng không cao.”

“Cũng chưa chắc,  thể ngày mai cô ấy cũng gặp được quý nhân như Trình Tĩnh thì sao.” Chị họ nói: “Nhưng em thật sự không hiểu, tại sao Tống Nhiễm lại nâng đỡ Trình Tĩnh. Dù là em gái ruột đi nữa, với mức độ hoàn vốn đầu tư thấp như vậy, cũng phải thay người khác rồi.”

“Hôm đó tôi  hỏi cô ấy thật, cô ấy nói Trình Tĩnh đã dạy cô ấy cách tận hưởng cuộc sống.”

Chị họ với vẻ mặt đầy dấu hỏi: “Tận hưởng kiểu gì mà đáng cái giá đắt đỏ như vậy?”

“Dẫn cô ấy đi ăn đồ ăn vặt, như đậu phụ thối, mì xào nguội, gà rán này kia.” Nữ đạo diễn tự nói cũng thấy hơi cạn lời: “Rồi thỉnh thoảng tặng hoa, dạy cô ấy chơi game, thức khuya dậy muộn, đi hộp đêm.”

“Chỉ vậy thôi ư?” Đúng là một cuộc mua bán một vốn bốn lời.

Đúng vậy.” Nữ đạo diễn nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi và chị họ rồi gật đầu: “Tôi thật sự không biết nói gì về cô ấy nữa? Người khác hai mươi tuổi nổi loạn, cô ấy thì bốn mươi tuổi mới nổi loạn, trước đây cô ấy là người tự kỷ luật đến thế nào, trông cũng trẻ hơn bạn bè cùng lứa vài tuổi, năm nay trạng thái xuống dốc rõ rệt. Dạo trước ăn đồ ăn vặt lề đường, vì không vệ sinh nên bị viêm dạ dày cấp tính phải nhập viện, còn tự kiểm điểm là do đường ruột quá yếu ớt.”

Chị họ tặc lưỡi: “Cái này là bị tẩy não rồi chứ gì?”

“Ôi, bây giờ khuyên gì cô ấy cũng không nghe vào, cứ nói gì mà ‘sinh mệnh nằm ở chất lượng chứ không phải độ dài, làm người quan trọng nhất là vui vẻ’.” Nữ đạo diễn xua tay với vẻ mặt bất lực.

Đang nói chuyện, cùng với tiếng “Cắt, nghỉ mười phút” của phó đạo diễn cách đó hai ba mét, Trình Tĩnh và cô gái diễn xuất khá kia cùng đi đến trước màn hình giám sát xem lại cảnh quay.

Khi họ đi về phía nàytôi đã bế An An đang tò mò nhìn chằm chằm vào bộ đàm bên cạnh phó đạo diễn về.

Vì vị trí của chúng tôi không quá xa màn hình giám sát, lại  đạo diễn ở đó, hai người họ rất tự nhiên liếc mắt về phía này.

Tôi nhận ra khi nhìn thấy tôi và An An Trình Tĩnh đã khựng lại đột ngột và thoáng một chút ngạc nhiên, mặc dù cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường.

Chắc chắn là cô ta rồi.

Tôi tự giễu cười khẩy.

Một chuyện dễ dàng điều tra như vậy mà tôi lại bị che mắt suốt ba năm.

Ngay sau đó lại tự an ủi mình, dù sao cũng tốt hơn là bị lừa dối cả đời.

Ngay khi tôi nghĩ vậy là đủ rồi, một bất ngờ nhỏ đã xuất hiện.

Xem xong cảnh quay, phó đạo diễn chỉ đạo diễn xuất cho hai diễn viên, chủ yếu là cho Trình Tĩnh.

An An ôm chiếc bình nước nhỏ của mình uống xong, đột nhiên gọi về phía họ một tiếng “mẹ”.

Đúng lúc cảnh chỉnh diễn vừa kết thúc, giọng nói non nớt của thằng bé đủ lớn để mấy người gần đó đều nghe thấy.

“Bé ngốc, mẹ ở đây này.” Tôi cười dán má vào má con sửa lời: “Hai người đó là chị.”

Cảm ơn những thông tin dồn dập mấy ngày nay, khiến tôi thấy mọi chuyện xảy ra đều không còn lạ lẫm gì nữa.

Mấy người lớn đều mỉm cười thiện ý nhìn qua.

“Chị.” An An  chút ngượng ngùng lại gọi một tiếng.

Sự căng thẳng trong ánh mắt của Trình Tĩnh, khi nghe câu này, vụt tắt trong chớp mắt.

“Ôi, bé ngoan quá.” Cô gái kia vui vẻ đáp lại: “Các chị đi quay phim đây, lát nữa sẽ chơi với em.”

Khi quay tiếp, biểu hiện của Trình Tĩnh tốt hơn trước một chút nhưng cho đến khi chúng tôi rời đi, vẫn không nghe thấy đạo diễn hô “được rồi”, lúc đó đã quay thêm bốn năm cảnh nữa.

Giữa chừng, nữ đạo diễn thở dài: “Tâm tư đều dồn vào chuyện ngoài lề rồi.”

Quả thật, nếu Trình Tĩnh chịu bỏ ra dù chỉ một phần mười tâm tư tính toán kia cho việc nghiên cứu diễn xuất, thì đã chẳng kém cỏi thế này.

Thế là tôi đã kết thúc màn thử dò xét của mình.

Không ngờ, trong lúc tôi còn đang tính bước tiếp theo thì chính Trình Tĩnh cũng đã  động thái thử dò xét lại.