#Bn130 Chương 7
12
Chúng tôi cố tình đón An An đi cùng.
Vào cửa, mẹ tôi đã dẫn bé con ra sân chơi rồi.
Trong phòng khách, ngoài ba tôi, còn có hơn mười người nữa.
Những người đó tôi và Thẩm Nghị đều quen.
Trong số họ có những cổ đông đã cùng ba tôi gây dựng sự nghiệp, có luật sư và cả anh họ tôi nữa.
Thẩm Nghị nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, tôi vỗ nhẹ mu bàn tay anh ta bằng tay kia để an ủi.
“Tô Vận, chuyện Thẩm Nghị ngoại tình với nữ diễn viên, con có biết không?” Ba tôi trước mặt bao nhiêu người, trực tiếp hỏi tôi.
Tôi có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn giải thích ngay lập tức: “Không phải ngoại tình, Thẩm Nghị hôm đó chỉ tiện đường đưa cô ấy về nhà, hai người lại cùng uống chút rượu, mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Ba tôi tức đến bật cười.
“Ngoài ý muốn? Tô Vận, từ khi nào mà giới hạn của con lại thấp đến thế? Xảy ra chuyện như vậy, con còn giúp nó ngụy biện. Sáng nay đến văn phòng ba mới biết con rể ba hôm qua ‘đáng tự hào’ đến mức nào, bị cả mạng xã hội bàn tán rần rần đó.”
“Ba, ba đừng như vậy. Thẩm Nghị biết lỗi rồi, anh ấy sẽ sửa mà. Anh ấy đã hứa với con là sau này sẽ không đụng đến một giọt rượu nào nữa.”
“Vậy ra, chuyện này với con đã được bỏ qua rồi sao?” Ba tôi không thể tin được nhìn tôi.
“Vậy ba còn muốn thế nào nữa?” Tôi có chút sốt ruột: “Chẳng lẽ ba muốn chúng con vì chuyện nhỏ nhặt này mà ly hôn sao?”
“Chuyện nhỏ nhặt này?”
“Anh ấy vì uống rượu mới phạm lỗi, hơn nữa chỉ có một lần. Hôm nay ba trước mặt bao nhiêu người làm anh ấy khó xử, hơi quá đáng rồi đấy ạ.”
“Được.” Ba tôi gật đầu: “Tô Vận, ba chỉ hỏi con một câu, có ly hôn hay không?”
“Không ly hôn!” Tôi thể hiện thái độ kiên quyết, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Nghị.
“Được, giỏi lắm. Vậy ba cũng không ép các con.”
13
Tôi và Thẩm Nghị nhìn nhau, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
“Tô Vận, năm đó ba và mẹ con không đồng ý hai đứa bên nhau, con thà đoạn tuyệt với chúng ta, cũng nhất quyết gả cho nó. Cuối cùng là chúng ta phải nhượng bộ. Bây giờ nó ngoại tình, con lại thấy là chuyện nhỏ, nhẹ nhàng dùng hai chữ ‘ngoài ý muốn’ để bỏ qua. Ba trước mặt mấy người này nói chuyện này ra, con đã thấy ba làm nó khó xử rồi. Nhưng con có nghĩ tới không, nó làm sai chuyện, lại còn gây ồn ào khắp nơi, có làm ba và mẹ con khó xử không? Có làm con khó xử không? Chắc chắn con chưa từng nghĩ tới, thậm chí bản thân con là người bị hại, còn chỉ quan tâm nó có bị ấm ức hay không.”
“Ba, gây ồn ào như vậy Thẩm Nghị cũng không muốn đâu ạ, đều tại mấy tay săn ảnh đó.” Tôi vẫn kiên quyết bào chữa cho Thẩm Nghị.
“Con im ngay!” Ba tôi đột ngột đập mạnh bàn.
“Ngày mai con bàn giao công việc cho anh họ con.”
Tôi và anh họ bây giờ mỗi người phụ trách một công ty con thuộc tập đoàn Tô thị.
“Ba làm gì vậy?” Tôi cau mày.
“Năm đó không phải con muốn đoạn tuyệt với chúng ta sao? Bây giờ ba sẽ chiều theo ý con! Tô Vận, từ hôm nay trở đi, con và ba, mẹ và tập đoàn Tô thị, không còn liên quan gì nữa. Những người có mặt ở đây đều là nhân chứng, tuyên bố sẽ được đăng trên báo và trang web chính thức của công ty. Sau này con không cần phụng dưỡng chúng ta, cũng không cần lấy danh nghĩa con gái độc nhất để uy h.i.ế.p chúng ta nữa. Ba còn có em gái, em gái ba cũng có con. Tô Vận, người thừa kế tập đoàn Tô thị này, không phải không có con là không được.”
14
“Ba, là con làm sai rồi, ba đừng giận Tô Vận.” Tôi vừa định nói, Thẩm Nghị đột nhiên lên tiếng.
“Vậy anh muốn giải quyết thế nào?” Ba tôi trầm mặt hỏi.
“Xin lỗi, con nói chuyện riêng với Tô Vận hai câu.” Thẩm Nghị kéo tôi vào phòng ngủ của chúng tôi trong biệt thự này.
Đóng cửa lại, tôi an ủi anh ta: “Chồng ơi, ba chỉ nói vậy thôi, sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ tìm em giảng hòa, anh đừng lo. Không ai có thể chia cắt gia đình ba người chúng ta. Hơn nữa, cho dù chúng ta bị đuổi ra đi trắng tay, anh cũng hoàn toàn có khả năng nuôi mẹ con em, em ra ngoài tìm việc cũng không khó. Bây giờ ông ấy đơn giản là làm quá mọi chuyện lên thôi, không thể hiểu nổi.”
Thẩm Nghị cau mày đi đi lại lại mấy bước trong phòng, rồi túm lấy vai tôi: “Vợ ơi, chúng ta ly hôn đi.”
Nghe câu đó, nước mắt tôi lập tức trào ra.
Anh ta dịu dàng lau nước mắt cho tôi: “Ly hôn chỉ là kế tạm thời, chủ yếu là để ba mẹ nguôi giận, đợi một thời gian nữa thái độ họ dịu xuống, không phải chúng ta vẫn có thể tái hôn sao. Em đừng vì anh mà làm căng với ba quá, anh vừa thấy ông ấy tức đến run cả tay rồi. Vạn nhất trong lúc tức giận ba thật sự để anh họ nắm quyền Tô thị, muốn lấy lại không dễ đâu, quá nhiều tiền lệ rồi.”
“Nếu trong thời gian ly hôn anh gặp được người mình thích thì sao? Anh muốn kết hôn với người khác thì sao?” Tôi lo lắng hỏi: “Lúc đó đến quyền phản đối em cũng không có.”
Anh ta ôm tôi: “Không đâu, anh có thể viết giấy cam đoan cho em, mỗi ngày một lá cũng được.”
Cuối cùng tôi bị thuyết phục, gật đầu đồng ý trong nước mắt.