#Bn130 Chương 3
4
Vài ngày sau, tôi và Thẩm Nghị cùng tham dự một buổi tiệc tối.
Trình Tĩnh cũng có mặt.
Chỉ là tôi không ngờ cô ta lại chủ động đến chào hỏi tôi.
Lúc đó tôi đang lấy một chiếc bánh ngọt nhỏ ở quầy tự chọn, tìm một góc yên tĩnh, vừa ăn vừa nhìn Thẩm Nghị đang ở không xa trò chuyện với mọi người.
Trong những dịp như thế này, anh ta luôn như cá gặp nước, mỗi lần đều có thể mở rộng quan hệ hữu ích.
Trước đây tôi từng nghĩ, đàn ông có dã tâm trong sự nghiệp rất có sức hút.
Bây giờ tôi chỉ muốn cười nhạo sự ngây thơ của chính mình.
Dã tâm của anh ta lớn lắm, không chỉ muốn cả nhà họ Tô, mà còn muốn toàn bộ cơ nghiệp đồ sộ này không liên quan gì đến người nhà họ Tô.
Ba mươi năm tâm huyết của ba mẹ tôi, suýt chút nữa đã trở thành áo cưới cho kẻ khác.
Dù sao tôi cũng là con gái độc nhất, con của tôi là người thừa kế duy nhất.
Và trong vấn đề con cái, cả gia đình cũng đã thống nhất chỉ cần một đứa.
Khi đó tôi ôm An An kiên quyết tuyên bố không sinh con thứ hai, Thẩm Nghị với ánh mắt đau đáu thể hiện sự tôn trọng quyết định của tôi.
Khoảnh khắc đó anh ta hẳn là thực sự yêu tôi, vì những lời tôi nói đúng vào ý anh ta muốn.
“Chào cô, cô không phiền nếu tôi ngồi đây chứ?”
Trình Tĩnh bưng đĩa thức ăn, mỉm cười rạng rỡ đứng ở phía bên kia bàn hỏi.
Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội trắng tinh, tóc dài búi cao, hai bên có vài sợi tóc tự nhiên buông lơi, cả người trông yếu đuối vô hại, khiến người ta muốn che chở.
Nghĩ đến những gì “đóa hoa trắng” này đã làm, thật sự là minh họa hoàn hảo cho câu nói: “Kẻ săn mồi giỏi nhất, thường xuất hiện dưới hình dạng con mồi.”
Tôi mỉm cười: “Mời cô ngồi.”
“Cô còn nhớ tôi không?” Cô ta nói lời cảm ơn rồi ngồi xuống, sau đó hỏi.
“Nhớ chứ, cô Trình Tĩnh, chúng ta gặp nhau ở phim trường mấy hôm trước.”
“Tôi tưởng cô sẽ nói là có xem phim của tôi.” Cô ta dùng dĩa chọc chọc vào đĩa trái cây, nụ cười mang theo chút thất vọng đáng yêu.
“Tôi không mấy khi xem phim truyền hình, từ khi có con rồi, có muốn xem cũng không có thời gian.”
“Tôi hiểu, làm mẹ thật sự rất vất vả, mấy cô bạn của tôi cũng vậy, từ khi mang bầu đã vắng mặt trong các buổi tụ họp của chị em rồi. Nhưng nhìn con lớn lên cũng là một điều rất hạnh phúc. Cậu bé nhà cô trông ngoan ngoãn lắm, chắc dễ nuôi nhỉ?”
Tôi cười, như một bà mẹ hạnh phúc: “Ừ, cũng tạm, nhưng đôi lúc nghịch ngợm cũng khiến tôi đau đầu.”
“Trẻ con hoạt bát một chút là tốt. À mà, tôi vẫn chưa biết phải xưng hô với cô thế nào?”
“Tôi họ Tô.”
Đang nói chuyện, một người phụ nữ cao gầy vội vã đi đến, đưa tay kéo Trình Tĩnh: “Thì ra em ở đây, mau lên, chị giới thiệu một người cho em làm quen.”
“Chị Nhiễm, đợi một chút.” Trình Tĩnh đứng dậy nói với người đó, rồi cười nhìn tôi: “Cô Tô, rất vui được làm quen với cô, có dịp chúng ta lại trò chuyện.”
Tôi gật đầu: “Được, cô cứ bận việc đi.”
Sau khi họ rời đi, tôi tiếp tục thưởng thức chiếc bánh ngọt nhỏ, ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Nghị, anh ta đã chuyển sang trò chuyện với nhóm người khác.
Tuy nhiên, tôi tin chắc anh ta đã nhìn thấy Trình Tĩnh đến tìm tôi.
5
Trên đường về nhà, cảm xúc của Thẩm Nghị ẩn chứa một chút bực bội và cuối cùng chủ đề câu chuyện của anh ta cũng chuyển sang Trình Tĩnh.
“Người phụ nữ mặc váy trắng ngồi cùng bàn với em là ai vậy? Anh thấy cô ta có vẻ rất thân với phu nhân của Tổng giám đốc Hoắc?”
“Là một diễn viên, tên Trình Tĩnh. Chúng em gặp nhau ở phim trường một lần, chính là lần An An gọi hai cô gái kia là mẹ đó. Cô ta là một trong số đó.”
Ngày Thẩm Nghị đi công tác về, tôi đã kể cho anh ta nghe chuyện xấu hổ của An An ở phim trường.
“Chỉ gặp mặt một lần thôi à, vậy thì thôi. Anh còn định nếu em quen biết thì thông qua cô ta để làm quen với Tổng giám đốc Hoắc.” Anh ta có chút thất vọng: “Nghe nói bên Tổng giám đốc Hoắc có một dự án lớn sắp khởi động, nếu công ty chúng ta có thể tham gia vào thì không còn gì phải lo lắng nữa.”
Khi An An một tuổi, Thẩm Nghị đã từ chức khỏi công ty nhà tôi và cùng bạn bè khởi nghiệp.
Vì hành động này, ba mẹ tôi đã có thiện cảm hơn với anh ta.
Dù sao thì anh ta cũng tốt hơn rất nhiều so với những kẻ chỉ muốn nhét hết họ hàng vào công ty.
Lúc đó chúng tôi nào có nghĩ đến anh ta lại còn có một hậu chiêu hiểm độc đến thế.
“Em hỏi xem ba có mối quan hệ nào không.”
“Cảm ơn vợ, em cứ tiện miệng nhắc đến một chút thôi, đừng để ba khó xử.” Thẩm Nghị nở nụ cười, rồi lại có chút hoài nghi tự hỏi: “Có phải anh quá nóng vội không? Công ty mới có chút khởi sắc, đã mơ tưởng hợp tác với Hoắc Thị rồi.”
“Làm gì có? Có chí tiến thủ là chuyện tốt mà, với lại em biết anh là vì em và An An, là để được ba mẹ công nhận.”
Diễn vai một người vợ hiểu chuyện rất dễ dàng.
Đúng lúc đèn đỏ, anh ta nắm lấy tay tôi đặt lên môi hôn một cái: “Anh là vì muốn xứng đáng với em, muốn chứng minh ngày xưa em đã không chọn sai người. Anh biết bao năm nay em đã chịu nhiều ấm ức vì ‘gả thấp’.”
Tôi cảm động đến đỏ cả mắt.
Thôi được rồi, tôi giả vờ đấy!