#BN029 Chương 6

Cập nhật lúc: 06-03-2026
Lượt xem: 0

Hai kẻ trên giường đang cuống cuồng vơ quần áo mặc vào, nhưng chẳng kịp, cứ thế tồng ngồng bị ném thẳng ra ngoài hành lang.

Trần như nhộng thì lấy đâu ra sức phản kháng, cả hai bị Trần Hy cào cho tơi tả, xây xước hết cả mặt mày.

Chuyện ầm ĩ đến mức này, hai người kia đương nhiên không còn mặt mũi nào dám báo cảnh sát. Đành ngậm đắng nuốt cay chịu trận.

Trần Hy và Chu Tùng trở mặt hoàn toàn, nghe đồn cô nàng còn đòi riêng mười vạn tệ tiền bồi thường tổn thất tinh thần.

Nhưng vụ việc này rốt cuộc vẫn không bưng bít được, chả mấy chốc đã lan truyền ầm ĩ khắp các hội nhóm trong giới.

Văn phòng luật của bọn họ vốn dĩ chuyên trị các vụ ly hôn, khách hàng đa phần là những người phụ nữ bất hạnh bị chồng và người thứ ba hùa nhau ức hiếp.

Bị làm ầm lên thế này, danh tiếng của văn phòng coi như tan tành mây khói. Ngày nào cũng có người ném trứng thối, tạt chất bẩn ngay trước cửa.

“Văn phòng của họ toang rồi, không bám trụ lại ở đây được nữa đâu. Dạo này tình trạng của Thời An cũng tệ lắm, Tuế Tuế, hay là cậu. .. đến thăm anh ta một lát đi? ” Tiểu Lộc dò hỏi tôi qua điện thoại.

Tiểu Lộc quen Lục Thời An trước khi quen tôi. Nên việc cô ấy ra mặt làm thuyết khách cho anh ta cũng chẳng có gì bất ngờ.

Tôi tựa lưng vào cửa kính ban công, nhạt giọng đáp: “Mình vẫn đang đi công tác ở tỉnh, bận lắm. “

Tiểu Lộc khẽ thở dài, tỏ ý đã hiểu.

11

Một tháng sau, tôi mới quay lại thành phố S.

Tới dự tiệc sinh nhật của một người bạn, tôi tình cờ chạm mặt Lục Thời An lần nữa.

Chắc hẳn anh ta đã cất công chải chuốt cẩn thận, quần áo tóc tai đều vô cùng tươm tất, nhưng vẫn chẳng giấu nổi vẻ tiều tụy hiện rõ trên gương mặt.

Bạn bè đều hiểu ý không ai bảo ai, chẳng có ai đào bới lại chuyện cũ giữa tôi và Lục Thời An nữa.

Chỉ là đến lúc tàn tiệc, hai gã bạn lại cứ đẩy tôi về phía xe của anh ta.

“Cứ để Thời An đưa bà về đi, muộn thế này rồi, bà lại còn uống rượu, con gái con lứa đi một mình nguy hiểm lắm. “

Hai gã này đều là bạn chí cốt phe Lục Thời An. Hồi trước Lục Thời An đăng ảnh chụp chung với Từ Lỵ lên mạng, hai gã này chính là những kẻ thích hùa vào chọc ghẹo cợt nhả nhất.

Tôi chán ghét gạt phăng tay bọn họ ra: “Hôm nay tôi không uống rượu, cũng tự lái xe tới, không cần người khác phải đưa về. “

Hai cô bạn gái nghe thấy tiếng động liền bước tới, chắn ngay trước mặt tôi.

“Mấy ông bị điên à? Hai người họ chia tay rồi, đưa với đón cái quái gì? Tuế Tuế, đi thôi, lên xe về chung với bọn này. “

Trên đường về, điện thoại bỗng nhận được tin nhắn từ một số lạ.

[Anh và Từ Lỵ chưa bao giờ đi quá giới hạn. ]

[Tuế Tuế, em tin anh không? ]

[Chúng ta. .. liệu còn cơ hội làm lại từ đầu không? ]

Tôi vứt toẹt điện thoại sang một bên, chẳng buồn để mắt tới.

Nửa năm sau, công ty có kế hoạch cử một đội sang thường trú tại thành phố Z. Tình cờ thay, đó lại là quê của tôi.

Tôi không chút do dự, là người đầu tiên nộp đơn xin điều chuyển.

Chi nhánh ở thành phố Z vừa mới thành lập. Nhờ vào thành tích luôn ổn định cùng kinh nghiệm gần năm năm mài đũng quần ở tổng công ty, vừa sang đó tôi đã được cất nhắc lên làm quản lý, lương lậu nhân đôi.

Năm thứ hai, tôi và Phương Hoài chính thức xác nhận quan hệ yêu đương.

Công ty không cấm cản nhưng cũng chẳng hoan nghênh chuyện tình công sở, Phương Hoài đành ngoan ngoãn nộp đơn từ chức, khăn gói về quê. .. kế thừa xưởng may của gia đình.

Cùng năm đó, nghe đồn Từ Lỵ mang thai. Có điều chẳng rõ cái thai trong bụng là của Chu Tùng hay của Lục Thời An.

— Quả drama chấn động này rốt cuộc vẫn do Tiểu Lộc mang về kể lể cho tôi hóng hớt.

Dạo đó, văn phòng luật của họ tai tiếng đầy mình không làm ăn nổi ở thành phố cũ, đành phải rục rịch chuyển sang tỉnh khác, vác theo nguyên dàn đối tác rệu rã đó.

Từ Lỵ kết hôn với Chu Tùng xong, nhưng vẫn duy trì thói quen đong đưa, gần gũi thân mật với mấy nam đối tác khác.

Bị vợ năm lần bảy lượt qua mặt để đi công tác với đồng nghiệp nam, Chu Tùng làm ầm lên, hai vợ chồng cãi nhau nảy lửa.

Từ Lỵ khóc lóc chạy đi tìm Lục Thời An đòi an ủi. Lúc Chu Tùng lao đến nơi thì vừa vặn bắt gặp cảnh hai người họ đang ôm ấp nhau bên hông xe.

Một tháng sau, Từ Lỵ phát hiện ra mình có thai. Chu Tùng sinh lòng nghi kỵ, đinh ninh cái thai ấy không phải là máu mủ của mình.

Gã chạy tới tận chỗ làm lao vào đánh nhau tay đôi với Lục Thời An, chửi rủa anh ta dám ngủ với vợ mình, lại còn định bắt gã đổ vỏ nuôi con tu hú.

Lục Thời An bị đánh đến gãy cả cánh tay.

Nội bộ văn phòng hoàn toàn lục đục, nghe nói đã sập tiệm, đường ai nấy đi cả rồi.

Suốt khoảng thời gian đó, Lục Thời An còn mượn số của mấy người bạn để gọi điện quấy rầy tôi. Tôi thẳng thừng dằn mặt: Đứa nào còn cho anh ta mượn máy làm phiền tôi, tôi block bằng sạch, tuyệt giao luôn không thèm nhìn mặt nhau nữa.

Rốt cuộc anh ta cũng chịu buông tha.

Vài năm sau đó, tôi chẳng còn nghe thêm tin tức gì về Lục Thời An nữa.

Mối tình giữa tôi và Phương Hoài cũng bước vào giai đoạn êm đềm.

Tôi suốt ngày bù đầu vào công việc, có mấy lần còn quên cả việc trả lời tin nhắn của cậu nhóc.

Hậu quả là vừa tan làm, tôi đã thấy Phương Hoài trưng ra cái bản mặt oan ức hờn dỗi đứng chực sẵn dưới sảnh công ty.

Vừa chui tọt lên xe, cậu chàng đã rúc đầu vào hõm cổ tôi làm nũng:

“Chị ơi, chị biết mà, em vừa chân ướt chân ráo bước vào đời đã theo chị rồi, chị không chán em đấy chứ? “

Tôi phì cười, đẩy đầu cậu nhóc ra để còn tập trung lái xe.

Gió đêm lùa qua cửa kính ô tô, mơn man và vô cùng dễ chịu.

Tôi vẫn luôn sẵn sàng để trọn vẹn yêu thương một người.

Nhưng tôi nghĩ, bản thân cũng không còn sợ hãi việc phải nhìn bất kỳ ai rời đi nữa.

Tôi hân hoan đón nhận tình yêu mà Phương Hoài dành cho tôi lúc này.

Nhưng tình yêu là một dòng chảy không ngừng, ngộ nhỡ có một ngày tình cạn nghĩa tan, tôi cũng có thể điềm nhiên mỉm cười nói lời tạm biệt.

[HẾT]