#BN029 Chương 3
Chụp xong bức ảnh, tôi mỉm cười đăng lên mạng xã hội:
[Đã chốt xong công việc, ngày mai có thể xõa hết mình dịp cuối tuần rồi! ]
Về đến nhà thì đã qua mười hai giờ đêm.
Màn hình điện thoại bỗng sáng lên tin nhắn của Lục Thời An sau bao ngày im ắng.
Anh ta gửi một bức ảnh chụp bữa ăn với khách hàng, thế mà lại ra vẻ như đang báo cáo hành tung với tôi:
[Một tuần nữa anh về. ]
[Anh có mua quà cho em. ]
Tôi vờ như không thấy, lau sạch màn hình điện thoại rồi cắm sạc, đặt lên đầu giường.
Ngày trước, mỗi khi bị anh ta dùng bạo lực lạnh, tôi lại cuống cuồng nhắn tin như kẻ phát điên, chỉ chực chờ anh ta ban phát cho một tia hồi đáp nhỏ nhoi.
Về sau, tôi tự ép bản thân phải học cách làm quen với cuộc sống một mình sau mỗi lần anh ta xách vali rời đi.
Dần dà, tôi cũng chẳng buồn nhắn tin cho anh ta nữa.
Thế nhưng, anh ta lại bắt đầu nhượng bộ, bớt cái trò im lặng bỏ mặc người khác đi một chút.
Từ chỗ một tháng mới nhắn một tin, rút xuống nửa tháng gọi một cuộc điện thoại, rồi một tuần, rồi ba ngày.
Đúng là một đặc ân trời biển.
Mà thứ đặc ân này, ai thích thì cứ việc vác đi.
Tắm rửa xong xuôi leo lên giường, tôi lại thấy Lục Thời An nhắn thêm mấy tin.
[Hôm nay em làm gì thế? ]
[Công việc mệt lắm à? ]
[Em ngủ rồi sao? ]
Tôi tiện tay bật luôn chế độ tắt thông báo cho tin nhắn của anh ta.
Không xóa, không chặn, cũng không hồi đáp.
Trò này tôi học mót từ chính anh ta mà ra, lại còn áp dụng rất nhuần nhuyễn.
5
Còn hơn hai mươi ngày nữa mới hết hạn hợp đồng thuê nhà.
Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc trước.
Mỗi ngày túc tắc dọn dẹp một ít, tính ra cũng khá nhàn nhã.
Lúc mẹ Lục Thời An mò đến, đập vào mắt bà ta là những thùng carton lớn nhỏ chất la liệt trong nhà.
Khi nghe tiếng gõ cửa, tôi cứ đinh ninh là shipper giao đồ ăn nên chẳng mảy may phòng bị, cứ thế bị bà ta xồng xộc đẩy cửa bước vào.
Trên tay xách một chiếc hộp cơm giữ nhiệt, mũi đôi giày da nhọn hoắt của bà ta còn tiện đà đá văng vài cái thùng carton tôi xếp tạm ngoài lối đi.
Giọng điệu bà ta vẫn ra vẻ ngọt nhạt như mọi khi:
“Cháu à, Thời An nhà bác đang đi công tác xa, hai đứa có xích mích gì mà không nhường nhịn nhau được? Hại nó bây giờ chẳng còn tâm trí nào mà làm việc nữa, phải gọi điện nài nỉ bác sang ngó xem cháu thế nào đây này. “
Bà ta vừa lải nhải vừa xăm xăm đi thẳng vào trong, thản nhiên ngồi phịch xuống sô pha, vắt chéo chân ra dáng bà chủ:
“Thời An còn nằng nặc dặn bác mang cơm sang cho cháu cơ đấy. Bác mắng nó mãi, bảo là cháu năm nay cũng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi đầu rồi, có phải con nít lên ba lên bốn đâu mà ăn với uống cũng bắt người lớn phải sang chầu chực canh chừng? “
Tôi hít một hơi thật sâu. Vừa quay người lại định lên tiếng thì bà ta bỗng đưa mắt ngó nghiêng quanh phòng, cau mày chê bai:
“Suốt ngày bác cứ nghe thằng Thời An khen cháu ưa sạch sẽ, thế mà cháu tự nhìn lại xem, con gái con lứa kiểu gì mà bày bừa nhà cửa ra cái bộ dạng ma chê quỷ hờn này hả? “
“Tuy Thời An nhà bác cũng làm ra được vài đồng, sau này không phải là không có tiền thuê giúp việc hay bảo mẫu, nhưng cháu cũng không thể lôi thôi lếch thếch đến mức này được chứ? “
Mặt tôi sầm lại.
Lục Thời An là người gốc thành phố S.
Cái thói bài ngoại của thành phố này thì ai ai cũng biết.
Mẹ Lục Thời An càng là kiểu bà thím thành phố S điển hình, lúc nào cũng ôm khư khư tư tưởng con gái tỉnh lẻ bám lấy con trai bà ta toàn là phường đào mỏ, chỉ nhăm nhe lợi dụng hôn nhân để bòn rút tài sản và kiếm cái hộ khẩu thành phố.
“Bác ạ, cháu và Lục Thời An chia tay rồi. ” Tôi cố gắng cất giọng bình tĩnh nhất có thể.
Bà ta vờ như lóng tai không nghe thấy, thậm chí còn hừ lạnh một tiếng lố bịch.
Nhưng thoắt cái, bà ta lại trưng ra nụ cười giả lả, ngẩng đầu nhìn tôi:
“Cháu đấy, chỉ được cái tính khí là đỏng đảnh. Bác cứ khuyên thằng Thời An nhà bác mãi, rằng mấy đứa con gái tỉnh lẻ tính tình ẩm ương lắm, chưa chắc đã biết chăm sóc hầu hạ gia đình đâu. Thế mà nó có chịu nghe bác đâu. Bọn trẻ bây giờ ấy mà, chưa đâm đầu vào ngõ cụt thì chưa biết thế nào là đau. “
Thấy sắc mặt tôi càng lúc càng khó coi, bà ta lại cười cợt:
“Cháu đừng có nghĩ nhiều, bác không có móc mỉa gì cháu đâu. Lại đây, ra ăn miếng cơm cho nóng đã nào. “
Bà ta mở chiếc hộp cơm giữ nhiệt, lôi từng ngăn thức ăn bày biện la liệt lên bàn, rồi vác điện thoại ra chụp đủ các góc độ để gửi cho Lục Thời An.
“Bác phải báo cáo cho nó yên tâm đã, bảo là bác cất công mang cơm đến tận miệng cho cháu rồi. “
“Không phải bác thích dạy đời gì cháu đâu, nhưng cháu cũng lớn rồi, làm mình làm mẩy thì cũng phải có chừng có mực thôi. Thời An nhà bác là người làm ăn lớn bên ngoài, cháu cứ giở chứng làm ảnh hưởng tâm trạng của nó như thế, hóa ra chẳng phải là đang ngáng đường sự nghiệp của nó hay sao? Thế thì có lợi lộc gì cho cháu đâu chứ? “
“Cháu cũng nên an phận đi là vừa. Sang năm hai đứa cưới nhau rồi, tốt nhất là trước cuối năm đẻ luôn cho xong. Cái công việc hiện tại của cháu có kiếm được mấy đồng bạc lẻ đâu, tốt nhất là nên nghỉ sớm đi cho rảnh nợ. “
Tôi giận đến mức bật cười: “Bác à, bác thực sự bị lãng tai rồi sao? Cháu và Lục Thời An đã chia tay rồi, và cháu cũng sẽ không bao giờ kết hôn với anh ta đâu. “
Bà ta bĩu môi khinh khỉnh: “Thôi thôi được rồi, bác chẳng buồn nghe cháu nói mấy cái lời nhăng cuội này đâu. Cháu đúng là xem dăm ba cái video trên mạng nhiều quá nên bị tẩy não rồi đấy. Suốt ngày ra rả cái bài ca không kết hôn không sinh đẻ, rồi thì đòi làm phụ nữ độc lập. Độc lập cho lắm vào thì cuối cùng chẳng phải vẫn cứ ngửa tay tiêu tiền của con trai bác đấy thôi. “
Đây chẳng phải là lần đầu tiên bà ta thốt ra những lời chướng tai như vậy.
Thế nhưng, mỗi bận bà ta nói ra những lời này, Lục Thời An chưa từng một lần đứng ra phản bác, càng không buồn lên tiếng bênh vực tôi lấy một câu.
Anh ta chỉ đợi đến khi mọi chuyện xong xuôi mới dịu giọng giả lả khuyên nhủ: “Mẹ anh lớn tuổi rồi, tư tưởng thế hệ cũ là vậy, em để bụng làm gì cho mệt người. “
Giờ ngẫm lại mới thấy, khéo khi trong thâm tâm anh ta vốn dĩ đã đồng tình tuyệt đối với những lời này.
Anh ta chỉ đang mượn miệng mẹ mình, để bà ta đóng vai ác, từ đó mượn gió bẻ măng răn đe, ép tôi phải ngoan ngoãn an phận mà thôi.
Tôi gom hết mớ hộp cơm bà ta vừa bày la liệt trên bàn lại, nhét thẳng vào tay bà ta, rồi dứt khoát đẩy người ra ngoài cửa.
Mẹ Lục sững sờ, mặt mày sa sầm, bắt đầu buông lời chửi rủa ầm ĩ: “Cái con ranh này bị điên rồi à? Mày đối xử với người lớn tuổi như thế hả? Cứ cái thói này của mày mà còn tăm tia đòi cưới con trai tao á. .. “
“Rầm! “
Tiếng cánh cửa đóng sập lại không thương tiếc xén ngang câu nói của bà ta.
Căn phòng cuối cùng cũng khôi phục lại vẻ tĩnh lặng vốn có.
6
Hôm chuyển nhà, thời tiết rất đẹp.
Vài người bạn chủ động sang phụ giúp một tay.
Tiểu Lộc là bạn chung của tôi và Lục Thời An. Cậu ấy liếc thăm dò sắc mặt tôi rồi cất tiếng hỏi:
“Tuế Tuế này, sao Thời An không đến? Bạn gái chuyển nhà mà cậu ta cũng không thèm ló mặt ra, rốt cuộc là suốt ngày bận rộn cái quái gì không biết? “
Nghe vậy, một người bạn khác vội lấy cùi chỏ huých nhẹ vào người Tiểu Lộc, cười cười đỡ lời giải vây:
“Chẳng phải Thời An đang đi công tác ở tỉnh khác sao, nhất thời chưa kịp chạy về cũng là chuyện bình thường mà. “
Tiểu Lộc im bặt. Một lúc sau, cậu ấy lẳng lặng kéo tôi ra một góc, chìa cho tôi xem bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của Từ Lỵ.
Bối cảnh bức ảnh trông như đang chụp trong phòng khách sạn.
Lục Thời An có vẻ đã ngà ngà say, đôi mắt lờ đờ mơ màng, ghé sát mặt kề má với Từ Lỵ rồi nở nụ cười.
Dòng trạng thái đính kèm: [Tửu lượng của Lục tổng dở tệ quá nha! ]
Tiểu Lộc tức anh ách: “Tuế Tuế, cậu chưa xem bài đăng của Từ Lỵ sao? Càng nhìn càng thấy điên, trong văn phòng của họ có ba tay đối tác nam, thế mà tay nào cô ta cũng phải sáp vào đong đưa mờ ám một tí mới chịu được hay sao ấy. Cậu tự nhìn bức ảnh này xem, thế này thì khác quái gì. .. “
Cậu ấy bất giác hạ giọng lầm bầm: “Khác quái gì mấy tấm ảnh giường chiếu đâu chứ? “