#BN029 Chương 1
Năm thứ năm quen Lục Thời An, chúng tôi lại cãi vã một trận nảy lửa.
Anh ta cầm lấy chùm chìa khóa rồi đóng sầm cửa bỏ đi, tiếp tục giở bài cũ: chiến tranh lạnh.
Tôi ngồi lặng thinh trên sô pha một lúc lâu. Chán chường, tôi lấy điện thoại ra lướt xem mấy clip ngắn, rốt cuộc lại xem đến mức cười bò.
Hơn hai giờ sáng, tôi bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Đầu dây bên kia, giọng Lục Thời An lạnh như băng: “Anh ở ngoài đến tận giờ này mà em không thèm gọi cho anh lấy một cuộc à?”
Bấy giờ tôi mới sực nhớ ra người ta vẫn đang vật vờ giữa trời tuyết lạnh giá ngoài kia.
Tôi hơi áy náy đáp: “Ờm, hay là… anh cứ ở ngoài luôn đi, chúng ta coi như xong, chia tay nhé?”
1
Nói xong câu này, đầu dây bên kia im bặt một thoáng.
Sau đó “tút” một tiếng, cuộc gọi bị ngắt.
Tôi đã buồn ngủ ríu cả mắt, trở mình một cái rồi đánh một giấc ngon lành trong chăn ấm nệm êm.
Lúc tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi nghe thấy tiếng lạch cạch ngoài phòng khách.
Đi ra xem thử, hóa ra là Lục Thời An đang thu dọn hành lý.
Anh ta cứ như không thấy tôi, chỉ cắm mặt nhét hết đồ đạc vào vali.
Tôi cau mày đứng nhìn anh ta một lúc, chỉ sợ anh ta lỡ tay gom nhầm cả đồ của tôi.
Cuối cùng anh ta cũng dọn xong, kéo khóa vali đánh xoẹt một cái, rồi mới lạnh nhạt cất lời:
“Em cứ bình tĩnh lại đi, tạm thời chúng ta đừng liên lạc nữa.”
Câu này nghe quen tai thật.
Năm ngoái hình như cũng có một lần như vậy.
Sau khi chúng tôi cãi nhau to, anh ta cầm chìa khóa định bỏ đi.
Tôi suy sụp chạy tới níu anh ta lại: “Tại sao lúc nào cũng thế? Tại sao anh luôn vứt em lại một mình? Có gì sao anh không thể nói chuyện rõ ràng trực tiếp với nhau, tại sao lúc nào anh cũng trốn tránh hả!”
Anh ta thực sự không ra ngoài nữa mà quay ngoắt vào phòng ngủ.
Thế nhưng, đến lúc tôi mới bình tâm lại một chút, đã thấy anh ta xách vali đi ra.
Giọng điệu thờ ơ và bình tĩnh, hoàn toàn trái ngược với bộ dạng điên cuồng gào thét của tôi lúc đó.
“Em bình tĩnh mấy hôm đi, một thời gian nữa mình hẵng liên lạc.”
Hơn nửa tháng sau đó, anh ta thực sự không hề đoái hoài gì đến tôi.
Mọi tin nhắn tôi gửi, mọi cuộc gọi tôi gọi đi, tất cả đều bặt vô âm tín, chẳng nhận được một lời hồi đáp.
Hồi đó tôi lụy tình, ngày nào cũng khóc lóc đến mất ngủ, rốt cuộc lại là người hạ mình gửi tin nhắn xin lỗi trước.
Có lần một thì ắt có lần hai.
Lục Thời An phát hiện ra chiêu “chiến tranh lạnh” này cực kỳ hiệu quả, chẳng cần anh ta dỗ dành thì tôi cũng tự hết giận, thế là anh ta bắt đầu liên tục dùng bài cũ với tôi.
Từ chỗ khao khát được anh ta hồi đáp lúc ban đầu, tôi dần dần học được cách tự xoa dịu bản thân.
Chỉ mình tôi mới biết bản thân đã phải cắn răng vượt qua chuỗi ngày đó như thế nào.
Lúc này đây, anh ta cũng y như năm ngoái, xách vali đứng trước mặt tôi. Vẻ mặt dửng dưng không chút cảm xúc, thậm chí còn mang theo vài phần trịch thượng mà khuyên nhủ tôi:
“Em cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, ăn uống đàng hoàng, làm việc cho tốt vào. Em đâu phải kiểu người ngoài việc bám lấy anh ra thì chẳng có việc gì để làm.”
Tôi dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, tiện miệng ừ một tiếng: “Ừ. Đi đường cẩn thận nhé.”
Vẻ mặt vốn đang thờ ơ của Lục Thời An bỗng cứng đờ. Rõ ràng anh ta không ngờ tôi lại chẳng thèm buông lấy một lời níu kéo.
Tôi bước đi được hai bước về phía nhà vệ sinh, sực nhớ ra điều gì đó liền quay đầu nhắc nhở:
“Mấy bộ quần áo mùa hè của anh cũng cất gọn luôn đi? Nếu xách được thì hôm nay mang đi hết một thể, đỡ mất công chạy đi chạy lại.”
Mặt anh ta khó coi cực kỳ. Chẳng nói chẳng rằng, anh ta đóng sầm cửa một cái rồi rời đi.
Trong lòng tôi bỗng chốc trút được một gánh nặng.
Tốt quá rồi, mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.
2
Hôm nay là thứ Bảy.
Những ngày cuối tuần trước đây, tôi luôn nài nỉ Lục Thời An ở nhà cùng mình.
Về sau, khi Lục Thời An nắm được thóp của tôi, hễ cãi nhau là anh ta xách hành lý bỏ đi.
Mỗi lần đi bèo nhất cũng phải nửa tháng.
Tôi bị ép phải quen với việc làm bạn với nỗi cô đơn đi qua hết kỳ nghỉ này đến kỳ nghỉ khác.
Từ lúc nhắn những tràng sớ dài dằng dặc đầy bế tắc, đến khi dần tê liệt, vô cảm, rồi cuối cùng trở về với trạng thái tận hưởng những ngày nghỉ lễ vui vẻ bên bạn bè như hồi độc thân — tất cả quá trình đó cũng chỉ mất vỏn vẹn một năm.
Tôi tự nấu cho mình một bát cháo thịt băm trứng bắc thảo nóng hổi.
Ăn xong thì cuộn tròn trên sô pha, vừa vuốt ve con mèo vừa xem phim kinh dị.
Bên ngoài trời xám xịt, mưa mùa đông rơi rả rích.
Tôi bật lò sưởi, tận hưởng khoảng thời gian ở một mình đầy thư thái.
Phim kết thúc, tôi pha một cốc nước nóng, tiện tay lướt mạng xã hội.
Không ngờ bài đăng đầu tiên đập vào mắt lại là của Lục Thời An vừa mới đăng tải.
[Đi công tác cùng Từ đại tiểu thư.]
Kèm theo đó là bức ảnh selfie khoác vai Từ Lỵ ở sân bay.
Từ Lỵ là bạn học đại học kiêm đối tác khởi nghiệp của anh ta.
Tình cảm giữa hai người vô cùng thân thiết.
Lần nào tôi và Lục Thời An chiến tranh lạnh, anh ta cũng đều đánh lẻ đi công tác dài ngày với cô ta.
Lần đầu tiên biết chuyện, tôi đã tự suy diễn và dằn vặt bản thân mất một thời gian dài.
Tôi không rõ rốt cuộc họ chỉ đơn thuần là đồng nghiệp, hay thực sự có mờ ám gì với nhau.
Mãi đến lần chiến tranh lạnh thứ hai, rồi thứ ba, không có ngoại lệ nào, Lục Thời An luôn kéo Từ Lỵ đi công tác xa, vứt tôi chỏng chơ một mình ở nhà.
Tôi bắt đầu điên cuồng gọi điện, nhắn tin cho Lục Thời An, chất vấn anh ta thế là có ý gì, tại sao hễ cãi nhau là đi công tác, mà lần nào cũng phải dắt theo Từ Lỵ.
Bình thường đi công tác đều mang theo trợ lý, tại sao đi với Từ Lỵ lại chẳng cần ai đi cùng.
Ba ngày sau, Lục Thời An mới hờ hững nhắn lại mấy chữ:
[Em muốn nghĩ sao thì tùy.]
Sau đó lại tiếp tục bặt vô âm tín, không hồi đáp thêm dù chỉ một chữ.
Lúc đó tôi đã thừa hiểu, đoạn tình cảm này chẳng còn lý do gì để tiếp tục nữa.
Tôi quệt nước mắt, đôi tay run rẩy gõ xuống mấy chữ:
[Vậy chia tay đi.]
Rồi tôi tắt phụt điện thoại để cấm bản thân tiếp tục phát điên làm trò hề, ép mình vùi đầu vào công việc để phân tán sự chú ý.
Vài phút sau điện thoại rung lên. Chưa cầm cự nổi ba phút, tôi đã chộp lấy máy xem.
Là tin nhắn trong nhóm chat công việc.
Là thông báo quảng cáo từ các app.
Là tin nhắn ngân hàng chúc mừng sinh nhật.
Mãi cho đến 9 giờ tối, tin nhắn mang tên Lục Thời An mới muộn màng hiện lên.
Hai chữ ngắn gọn mà lạnh lẽo thấu xương.
[Tùy em.]
Tôi hoàn toàn suy sụp, vùi mặt xuống giường khóc nức nở.
Vừa khóc tôi vừa nhắn tin xả vào mặt anh ta rằng anh ta vốn dĩ chẳng yêu thương gì tôi. Tôi lôi hết từng nỗi thất vọng, từng sự lạnh nhạt mà mình phải chịu đựng ra để kể lể, hòng khơi dậy chút áy náy trong lòng người đàn ông đó, hòng bắt anh ta phải nhận ra bản thân đã tồi tệ thế nào trong cuộc tình này.