#BN029 Chương 5

Cập nhật lúc: 06-03-2026
Lượt xem: 0

Bác chủ nhà liếc anh ta một cái, bĩu môi: “Tiểu Dư sắp chuyển nhà rồi, cậu không biết à? “

Chẳng đợi Lục Thời An lên tiếng, bác chủ nhà đã vỗ vỗ cánh tay tôi, cười nháy mắt ra hiệu:

“Bác gửi hết ảnh thằng cháu trai cho cháu rồi đấy nhá, cứ xem xét kỹ đi, ưng thì liên lạc với bác. Bác đang dở chút việc phải đi trước đây, lúc nào đi nhớ đóng cửa giúp bác nhé. “

Nói xong, bác lách qua người Lục Thời An, cười híp mắt rời đi.

Bầu không khí trong phòng thoắt cái chìm vào tĩnh lặng.

Yên ắng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng hít thở.

Chiếc vali trong tay Lục Thời An rơi “uỵch” một tiếng xuống đất.

Sắc mặt anh ta hơi nhợt nhạt.

“Lục Thời An, anh. .. “

“Tuế Tuế. “

Anh ta bỗng ngắt lời tôi, cố nặn ra một nụ cười, bước vội tiến đến trước mặt, dang tay định ôm lấy tôi.

“Hơn một tháng không gặp, em chẳng gọi cho anh lấy một cuộc, em không nhớ anh sao? “

Tôi bị anh ta ôm ghì vào lòng.

Phả thẳng vào mũi tôi là một mùi nước hoa nam xa lạ.

Những giọt mưa lất phất vương trên chiếc áo khoác dạ của anh ta cọ xát vào mặt tôi, lạnh ngắt, ẩm ướt, làm dấy lên cảm giác bài xích khó chịu.

Chẳng biết từ lúc nào, vòng tay của anh ta đã không còn mang lại cho tôi sự xoa dịu và ấm áp nữa.

Tôi đưa tay đẩy anh ta ra, nhưng đẩy không nổi.

Anh ta vẫn cứ nói lấy được:

“Em xem em kìa, có chuyện gì to tát đâu mà phải giận dỗi đến thế, còn giấu anh dọn nhà, em định bỏ đi đâu? “

“Nếu em không thích căn hộ này thì dọn sang chỗ anh đi, bên đó rộng rãi hơn. “

“Chẳng phải em không ưng bộ sô pha nhà anh sao? Ngày mai anh gọi người chở bộ mới đến, mấy hôm trước anh ngắm sẵn rồi, vốn định mang qua đây. .. Em không thích ở đây thì mình chuyển đi. “

“Trước đây em cứ thích bộ váy cưới của nhà thiết kế nước ngoài kia mà? Anh sẽ nhờ người liên hệ. Còn cả nhẫn kim cương nữa, anh chốt xong hết rồi. Tuế Tuế, chúng ta kết hôn nhé, được không? “

Anh ta nhỏ nhẹ dỗ dành, nói những lời êm tai mà trước nay chưa từng nói với tôi.

Thế nhưng tôi chỉ buông thõng hai tay, thấy tình cảnh trước mắt sao mà nực cười.

Những thứ ngày trước tôi ngày đêm khao khát, nay lại dễ dàng có được đúng vào lúc tôi đã buông tay.

Những thứ từng ngỡ là vô giá, giờ phút này lại chỉ đáng vứt đi.

Khoảng cách giữa chúng tôi, từ lâu đã chẳng thể xóa nhòa chỉ bằng dăm ba câu dỗ ngọt nữa rồi.

“Lục Thời An, chúng ta chia tay rồi. “

“Tôi không muốn tương lai của mình dính dáng gì đến anh nữa. “

8

Sau ngày hôm đó, cuộc sống quay về đúng quỹ đạo.

Lục Thời An là người trọng thể diện, cái trò mặt dày bám riết lấy người cũ sau chia tay không phải là thứ anh ta có thể làm ra được.

Lần duy nhất anh ta làm phiền là hai tháng sau khi chia tay, Chu Tùng – đối tác của Lục Thời An – gọi cho tôi lúc nửa đêm.

Đầu dây bên kia lẫn tiếng gió rít và tiếng xe cộ ồn ào, giọng Chu Tùng mệt mỏi:

“Dư Tuế à, hay là em qua xem cậu ấy chút đi. Cậu ấy uống rượu như muốn bán mạng đến nơi rồi, hai tháng nay sống chẳng khác gì cái xác không hồn. “

“Cho dù chia tay rồi thì em cũng đâu cần cạn tình cạn nghĩa đến vậy. “

“Ấy ấy Thời An. .. “

Bên kia truyền đến tiếng nôn mửa.

Cùng với đó là tiếng nức nở nghẹn ngào lẫn trong tiếng gió.

“Tuế Tuế. .. Tuế Tuế. .. “

Phương Hoài cầm bản kế hoạch xáp lại gần, hơi cúi đầu thì thầm gọi tôi: “Chị ơi. “

Cậu nhóc lấy bút đỏ chỉ vào phần vừa sửa trong bản kế hoạch, ra hiệu cho tôi xem.

Tiếng động đầu dây bên kia bỗng nhiên im bặt.

Cứ như thể đang nín thở vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên này của tôi.

Tôi chán ghét nhíu mày, thẳng tay dập máy.

Lễ Quốc tế Lao động sắp đến nơi, cả tổ chúng tôi đang phải cày cuốc ngày đêm ở công ty để chốt phương án livestream, hơi đâu mà quan tâm mấy kẻ rảnh rỗi đó.

Phương Hoài khẽ nhếch khóe môi, không biết từ đâu lôi ra một hộp cơm bằng gỗ rất tinh xảo.

“Chị chưa ăn tối đúng không, ăn đi rồi hẵng làm tiếp. “

Trong đám thành viên đang cắm mặt cày cuốc chợt có người ngẩng lên gào: “Đệt, bọn này cũng chưa ăn mà, sao cậu chăm bẵm mỗi mình chị Tuế Tuế thế? !”

Phương Hoài hết sức thong thả lấy ra thêm mấy hộp cơm nhựa: “Có phần hết, có phần hết. “

9

Lúc tan làm vào ngày hôm sau, Lục Thời An thế mà lại đứng chực sẵn ở cửa công ty tôi.

Anh ta tựa lưng vào đầu xe, chậm rãi rít thuốc.

Tôi nhíu chặt mày. Tôi ghét nhất là bọn đàn ông hút thuốc.

Tôi vờ như không thấy, xoay người đi về hướng khác.

Anh ta vừa ngước mắt lên thấy tôi liền lập tức vứt điếu thuốc xuống giẫm tắt, sải vài bước lao tới níu lấy cánh tay tôi, giọng khàn đặc:

“Tuế Tuế, chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Đã hai ba tháng rồi, em vẫn chưa hết giận sao? “

Phương Hoài bước ra từ lúc nào, khẽ huých vào vai tôi, làm như không hề nhìn thấy Lục Thời An.

“Chị ơi, đi thôi. Ngày mai đi công tác rồi, chị em mình rẽ qua siêu thị mua chút đồ ăn đi đường nhé. “

Lục Thời An nghe thấy thế, nhíu mày nhìn chằm chằm Phương Hoài một lúc lâu rồi mới khó nhọc cất lời:

“Đi công tác? Em đi với thằng nào? Đi làm gì? “

Tôi bực bội hất tay anh ta ra: “Đi công tác chứ đi làm gì? “

Tôi quay lưng bước đi.

Lục Thời An kích động đuổi theo: “Đi công tác? Hai người đi đánh lẻ với nhau hả? “

Đánh lẻ thế quái nào được.

Quá nửa nhân sự trong tổ tôi đều phải đi cơ mà.

Nhưng tôi chẳng buồn giải thích với anh ta.

Phương Hoài lách lên ép Lục Thời An dạt sang một bên, giọng điệu mỉa mai rành rọt:

“Sao nào? Chẳng phải anh ngày nào cũng cặp kè đi công tác dài ngày với cái cô đối tác nữ của anh sao, thế thì hai chị em tôi đi công tác có vấn đề gì à? “

Lục Thời An cứ bám theo dọc đường, đuổi thế nào cũng không chịu đi.

Tôi sợ anh ta biết tôi đang ở trọ ngay gần đây nên không dám đi bộ về nhà.

Kết quả là bị Phương Hoài kéo tót vào bãi đỗ xe lúc nào không hay, cứ thế leo lên xe của cậu nhóc.

Đến khi tôi hoàn hồn lại thì xe đã lăn bánh được mấy trăm mét rồi.

Phương Hoài khe khẽ ngâm nga hát bằng chất giọng nhẹ tênh.

Cậu nhóc quay sang nhìn tôi: “Chị ơi, cái anh người yêu cũ của chị chẳng biết giữ khoảng cách gì cả. Có bạn gái rồi mà vẫn cứ mập mờ xí xớn với gái khác, đổi lại là em thì còn lâu em mới làm ra loại chuyện như thế. “

“. .. “

Cứ thấy thỉnh thoảng cậu nhóc này ăn nói sai sai kiểu gì.

“Thả chị xuống ven đường là được rồi. ” Tôi đưa tay day trán, có chút mệt mỏi.

Phương Hoài nghiêng đầu nhìn tôi: “Chị ơi, gã người yêu cũ của chị vẫn chưa chịu đi đâu. Chị cũng không muốn bị anh ta phát hiện ra chị thuê nhà ngay đối diện công ty đúng không? “

“. .. “

10

Đang lúc đi công tác, Tiểu Lộc nhắn báo cho tôi một vụ drama chấn động.

Tên Chu Tùng – đối tác của Lục Thời An – bị vị hôn thê Trần Hy bắt gian tại trận khi đang thuê phòng hú hí với Từ Lỵ trong chuyến đi công tác xa.

Trần Hy vốn đã chuẩn bị kỹ càng, kéo theo hai ông anh họ cao to lực lưỡng cùng ba bốn cô bạn thân có sức chiến đấu thượng thừa.

Ban đầu gõ cửa không thấy mở, hai ông anh họ liền tung cước đạp tung cánh cửa.

Đám bạn thân ùa vào, người thì chĩa máy quay lại video, người thì xông tới giật phăng chăn gối.