#BN029 Chương 4
Lục tổng có là Liễu Hạ Huệ tái thế đi chăng nữa thì cũng chẳng chống đỡ nổi kiểu sấn sổ thế này đâu! Sao cậu không mau gọi điện bảo người ta về đi, đợi đến lúc gạo nấu thành cơm thì trở tay không kịp mất! “
Tôi cười gượng, hơi bất lực đáp: “Tiểu Lộc này, thật ra mình và Lục Thời An đã chia tay từ nửa tháng trước rồi. “
Dạo gần đây, không chỉ riêng Tiểu Lộc chụp trang cá nhân của Lục Thời An và Từ Lỵ gửi cho tôi.
Tôi vốn chẳng phải kiểu người thích mang chuyện đời tư lên mạng phô bày, nhưng thực sự cảm thấy hai người kia lượn lờ chướng mắt quá, nên đành đăng một dòng trạng thái:
[Đường ai nấy đi, bắt đầu cuộc sống mới. ]
Đăng xong, tôi ném điện thoại lên bàn, tiếp tục dọn đồ.
Lúi húi đi ra đi vào mấy bận, thoắt cái đã hết một buổi sáng.
Điện thoại bỗng rung lên bần bật trên bàn khi tôi và Tiểu Lộc đang hì hục khiêng chung một thùng carton.
Phương Hoài, cậu đồng nghiệp nhỏ đến phụ giúp, liếc nhìn màn hình điện thoại rồi gọi: “Chị Tuế Tuế, để em nghe máy giùm cho nhé? Số lạ hoắc không lưu tên, khéo lại là bọn lừa đảo gọi quấy rối cũng nên. “
Tôi đang mệt nên thuận miệng ừ đại: “Thế em nghe giúp chị đi. “
Phương Hoài bắt máy, giọng điệu tức thì đổi sang vẻ nghiêm túc, ra dáng người lớn:
“Alo, ai đấy? “
Chẳng biết đầu dây bên kia nói gì, cậu nhóc bỗng hơi xoay người sang một bên:
“Chị ấy đang rất mệt, lát nữa anh gọi lại sau nhé. “
Lúc xách đồ ra cửa tôi tình cờ nghe thấy câu đó, trong lòng chợt lấn cấn thấy có gì đó sai sai.
Nhưng cũng chẳng rảnh mà nghĩ ngợi nhiều, vác xong đống hành lý xuống nhà rồi chạy lên, tôi mới tiện miệng hỏi một câu: “Ai gọi thế em? “
Phương Hoài trưng ra vẻ mặt ngây ngô: “Em không biết, hỏi mà người ta chẳng thèm nói, chắc lại số rác gọi quấy rối đấy chị. “
Tôi gật đầu, tính quay ra dọn tiếp thì điện thoại lại đổ chuông.
Tôi vừa thở hồng hộc vừa quẹt tay nghe máy.
“Alo? “
Đầu dây bên kia không có ai trả lời, chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề.
Tôi cau mày nhìn lại số gọi đến, không có tên.
Tôi mất kiên nhẫn cao giọng: “Alo, không nói gì là tôi tắt máy đây! “
Phương Hoài bưng hộp dâu tây mới mua bước tới: “Chị ơi, mệt rồi thì nghỉ tay chút đi, để em mang dâu đi rửa cho. “
Tôi còn chưa kịp đáp lời, trong điện thoại bỗng vang lên tiếng gầm gừ giận dữ của Lục Thời An:
“Dư Tuế, rốt cuộc cô đang làm cái trò gì đấy! Thằng đàn ông kia là thằng nào! “
Giọng anh ta lọt qua loa điện thoại, to đến mức gần như ai trong phòng cũng nghe thấy mồn một.
Tôi vừa ngượng chín mặt vừa bực bội, bước vội ra góc ban công, hạ giọng gắt: “Lục Thời An, anh lên cơn điên cái gì thế? Chúng ta chia tay rồi, đừng gọi cho tôi nữa. “
Lục Thời An cười gằn: “Tôi đồng ý chia tay với cô hồi nào? Mấy ngày nay tôi vừa báo cáo hành tung cho cô, vừa nhờ mẹ mang cơm nước sang tận nơi, cô vẫn chưa vừa lòng hả? Rốt cuộc cô còn muốn tôi phải dỗ dành thế nào nữa? “
Tôi bỗng nín lặng.
Tôi và anh ta thì còn gì để nói với nhau nữa đây?
Chẳng phải tôi đã sớm biết người đàn ông này vốn dĩ cố tình không hiểu tiếng người sao.
— Ồ không, không phải anh ta không hiểu tiếng người, mà là anh ta chẳng bao giờ thèm để tâm đến những gì tôi nói.
Tôi cúp máy, dứt khoát tống luôn số điện thoại này vào danh sách đen.
Việc chuyển nhà trót lọt xong xuôi trước ba giờ chiều.
Mời đám bạn một chầu lẩu no nê, mọi người cười nói rôm rả rồi giải tán ai về nhà nấy.
Về đến căn hộ mới, con mèo liền nhảy phóc lên tủ giày ở lối vào, ve vẩy đuôi với tôi.
Tôi đi rửa tay, rồi bế mèo cuộn tròn trên chiếc sô pha ngoài ban công.
Ngoài cửa sổ chẳng còn những tòa nhà cao chọc trời hay ánh đèn neon hoa lệ nữa.
Chỉ có bóng hai tán cây nhuốm màu xanh úa, lẳng lặng đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt.
Tôi nhớ lại dạo mới ra trường, tôi cũng chỉ sống trong một căn phòng trọ nhỏ vỏn vẹn ba mươi mét vuông.
Lúc đó tôi rất tận hưởng cuộc sống một mình.
Bởi lẽ đó là lần đầu tiên, cuộc đời hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của chính tôi.
Sau đó, tôi gặp Lục Thời An.
Hai năm đầu ở bên anh ta, tháng ngày trôi qua thật nhanh và vô cùng hạnh phúc.
Giờ ngẫm lại mà cứ thấy mông lung thế nào, chẳng khác gì một giấc mơ.
Đến năm thứ ba, giữa chúng tôi bắt đầu xuất hiện những vấn đề vụn vặt, những trận cãi vã nhỏ.
Nhưng mỗi lần như thế, chỉ cần tôi rơi nước mắt, anh ta sẽ thở dài rồi bước tới ôm tôi vào lòng.
Có đôi khi giận quá dập cửa bỏ đi, thì chưa đầy nửa tiếng sau, anh ta lại xách theo bánh ngọt, trà sữa và hoa tươi lò dò quay về.
Sang năm thứ tư, những cuộc cãi vã trở nên thường xuyên và gay gắt hơn.
Anh ta đã hoàn toàn dửng dưng trước nước mắt của tôi.
Không còn những lời xin lỗi, không còn sự lắng nghe, anh ta luôn túm lấy chùm chìa khóa rồi đóng sầm cửa bỏ đi.
Cho đến trận chiến tranh lạnh đầu tiên kéo dài hơn ba mươi ngày, anh ta như thể tìm ra được bí kíp “khắc chế kẻ địch”, từ đó về sau cứ thế mà mang ra xài, lần nào cũng hiệu quả.
Tôi vốn dĩ là người rất thích ở một mình, thế mà sau khi yêu vào, lại biến thành kẻ lụy tình bám dính lấy người khác, đánh mất cả bản ngã.
Tôi khó lòng chịu đựng nổi việc anh ta không nhắn tin cho mình dù chỉ một ngày, càng không thể chấp nhận được chuyện cứ hễ giận dỗi là anh ta lại lặn mất tăm mấy chục ngày trời.
Những ngày tháng bị ngó lơ không chút hồi đáp đó, tôi sống trong mớ suy diễn vớ vẩn, cảm giác một ngày dài lê thê tựa một năm.
Nhưng bản chất tôi đâu phải là người như vậy.
Và một mối quan hệ lành mạnh cũng không bao giờ lại như vậy.
Chú mèo rúc trong ngực tôi khẽ kêu lên hai tiếng.
Cơn gió cuối tháng Ba đã vương chút hơi ấm của mùa xuân.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm thấy cõi lòng nhẹ nhõm đến lạ.
Giây phút này đây, tôi chẳng còn ngóng trông tin nhắn của ai nữa, chỉ toàn tâm toàn ý tận hưởng sự bình yên của hiện tại.
7
Hôm sau tôi dậy từ rất sớm, quay lại căn hộ cũ để bàn giao nhà cho chủ trọ.
Bác chủ nhà đi vòng quanh ngó nghiêng một lượt, tươi cười nhìn tôi:
“Cháu dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng quá, đồ điện cũng không hỏng hóc gì, để bác chuyển khoản hoàn cọc cho cháu luôn nhé. “
Những ngón tay sơn móng màu đỏ chót của bác ấy gõ lạch cạch trên màn hình điện thoại:
“Xong rồi, chuyển qua rồi đấy, cháu kiểm tra xem nhận được chưa. “
Nói đoạn, bác ấy lại kéo tay tôi, cười hiền từ:
“Tiểu Dư này, cháu với bạn trai chia tay thật rồi đấy hả? “
Tôi gật đầu: “Vâng ạ. “
Nụ cười của bác ấy càng thêm rạng rỡ, hớn hở ra mặt: “Thế thì tốt quá! Cái thể loại đàn ông tồi tệ như vậy thì vứt quách đi cho rảnh nợ. Bác thấy điều kiện của cháu tốt thế này, ắt hẳn đầy cậu theo đuổi. Dạo này có ai tán tỉnh cháu chưa? “
Bác ấy rút điện thoại ra, lướt mở album ảnh cho tôi xem: “Đàn ông bên ngoài bây giờ vàng thau lẫn lộn lắm. Cháu xem này, thật ra bác có đứa cháu trai, bác thấy hợp với cháu cực kỳ. .. “
“Tuế Tuế. “
Giọng Lục Thời An bỗng vang lên đột ngột từ phía sau.
Tôi ngoảnh lại. Anh ta đang xách vali đứng chết trân ở đó, trên chiếc áo khoác dạ đen còn vương lấm tấm bụi mưa bay, mái tóc vuốt keo gọn gàng mọi khi nay trông có phần lộn xộn.
Hiển nhiên anh ta cũng đã phát hiện ra sự trống trải trong căn nhà, cũng như sự xuất hiện đầy bất ngờ của bác chủ nhà ở đây.
Anh ta cố nặn ra một nụ cười, cất lời: “Sao bác Tưởng lại qua đây thế ạ? Trong nhà. .. sao lại trống không thế này? “