#BN029 Chương 2

Cập nhật lúc: 06-03-2026
Lượt xem: 0

Nhưng mọi thứ vẫn bặt vô âm tín như mọi khi.

Cứ như thể phía sau màn hình chẳng có ai. Hoặc đúng hơn là, anh ta căn bản chẳng buồn đọc lấy một chữ.

Lướt xem trang cá nhân của anh ta, đập vào mắt tôi là bức ảnh anh ta cùng Từ Lỵ đi ăn với khách hàng. Không khí vô cùng hòa hợp, ai nấy đều cười nói vui vẻ.

Cứ như có một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu tôi.

Tôi nhận ra bản thân lúc này chẳng khác nào một kẻ hề, ra sức nhảy nhót làm trò chỉ để chuốc lấy sự thảm hại.

Lý trí mách bảo rõ ràng rằng, người đàn ông này không phải là bến đỗ của đời tôi.

Cuối cùng, tôi cũng ngừng nhắn tin.

Nhưng cuộc sống lại trở nên trống rỗng và vô định.

Tôi cố ép bản thân tỏ ra bình thường như bao người, nhưng mọi hành động đều trở nên máy móc và tê liệt. Chỉ đến khi lê tấm thân rã rời về đến nhà, nhìn căn phòng trống huơ trống hoác, tôi mới không kìm được mà gục xuống bật khóc.

Tôi biết mười mươi anh ta là một kẻ tồi tệ.

Nhưng tôi vẫn rất nhớ anh ta.

Tôi biết bản thân thật vô dụng và yếu đuối, nhưng chỉ riêng việc cố sắm vai một người bình thường thôi cũng đã vắt kiệt sức lực của tôi rồi.

Trong màn đêm mịt mùng, tôi mặc kệ cho nỗi nhớ anh ta giày vò đến đau khổ.

Chẳng biết đến bao giờ chuỗi ngày này mới kết thúc.

Mãi cho đến ba mươi sáu ngày sau, anh ta mới chịu liên lạc lại.

[Bình tĩnh lại chưa? ]

[Còn đòi chia tay nữa không? ]

Tôi vô cảm nhìn những dòng tin nhắn ấy.

Sự hồi đáp muộn màng này đã chẳng còn khơi dậy nổi chút mong chờ hay mừng rỡ nào trong tôi nữa.

Tôi chậm rãi gõ hai chữ:

[Sao cũng được. ]

Anh ta gửi đến một đoạn tin nhắn thoại:

“Anh có mua quà sinh nhật cho em này, giờ anh về nhé. “

Giọng anh ta rất nhẹ nhõm, xen lẫn ý cười. Loáng thoáng bên cạnh dường như còn có tiếng cười của một người phụ nữ. Tiếng cười ấy rất đặc trưng, là giọng của Từ Lỵ.

Dù cách một màn hình điện thoại, tôi vẫn có thể mường tượng ra dáng vẻ rạng rỡ, phấn chấn của hai người họ khi vừa bước xuống máy bay.

Khác hẳn với tôi.

Tôi trông hệt như một con thú hoang nhếch nhác bị nhốt trong lồng, vùng vằng lồng lộn đến kiệt sức.

Bao nhiêu đau khổ, giằng xé của tôi chẳng mảy may ảnh hưởng đến Lục Thời An.

Tất thảy những ấm ức mà tôi phải chịu đựng trong cuộc tình này, tựa như chỉ là sự nhạy cảm, đa nghi do một tay tôi tự biên tự diễn.

Còn Lục Thời An thì luôn hiện lên với vẻ cao thượng, điềm tĩnh, ra dáng một người đang bao dung cho sự hờn dỗi của tôi.

3

Tôi sực tỉnh, dòng suy nghĩ bị kéo trở về với bài đăng trên mạng xã hội trước mắt.

Bên dưới đã xuất hiện vài bình luận.

A: [Trai tài gái sắc nha Lục tổng. ]

B: [Nói bậy, chị Từ của chúng ta rõ ràng là vừa có tài vừa có sắc! ]

Lục Thời An: [Tinh mắt đấy. ]

C: [Đi công tác cả tháng trời cơ à? Lại vứt chị dâu ở nhà một mình, phen này khó dỗ rồi đây? [icon mặt chó]]

Lục Thời An: [Toàn người trưởng thành cả rồi, chẳng lẽ còn bắt tôi phải dính lấy cô ấy từ sáng đến tối? ]

C: [Cũng phải, phụ nữ là không thể chiều hư được. ]

Giữa một mớ bình luận tào lao, bỗng xuất hiện một dòng bình luận vô cùng chướng mắt.

Trần Hy: [Bạn gái thì không cần ở bên cạnh, nhưng nữ đối tác đi công tác thì kiểu gì cũng phải bám theo sát gót~]

Dấu “~” kéo dài phơi bày trọn vẹn sự mỉa mai.

Trần Hy là bạn gái của Chu Tùng – một đối tác nam khác trong công ty của Lục Thời An.

Nghe đồn hai người họ vốn định năm nay cưới, nhưng giờ đã xấp xỉ cuối năm mà vẫn chẳng thấy rục rịch gì.

Số lần gã bạn trai Chu Tùng của cô nàng đi công tác riêng với Từ Lỵ cũng nhiều chẳng kém cạnh gì Lục Thời An.

Nghe đâu đợt trước, lúc mẹ Trần Hy đổ bệnh phải nhập viện, một mình cô xoay xở chăm sóc đến tối tăm mặt mũi, thì Từ Lỵ lại thản nhiên đăng một tấm ảnh má kề má với Chu Tùng dưới chân tháp Eiffel.

Miệng thì bảo đi công tác, chứ người ngoài không biết khéo lại tưởng hai người họ đi tuần trăng mật.

Vì chuyện này mà Trần Hy đã làm ầm lên với Chu Tùng một trận. Dù sau đó hai người đã làm hòa, nhưng tình cảm chẳng còn mặn nồng như xưa, đến tận giờ vẫn chưa thấy đả động gì lại chuyện cưới xin.

Dòng bình luận của cô nàng vừa hiện lên, khu vực bình luận vốn dĩ đang rôm rả như bị ai ấn nút “Pause”, nhất thời chẳng thấy ai hùa vào nữa.

Tôi đang định lướt qua thì lại thấy một thông báo bình luận mới.

Từ Lỵ: [Cô em bớt làm mình làm mẩy đi. Công việc làm ăn quan trọng hay dăm ba cái chuyện yêu đương vớ vẩn của mấy người quan trọng hơn? ]

Từ Lỵ: [Đã muốn lấy chồng giàu, không làm mà đòi có ăn, thì cứ ngoan ngoãn an phận làm bình hoa di động đi. Đừng có tự vạch áo cho người xem lưng để rồi hất đổ bát cơm của chính mình. ]

Trần Hy lập tức đáp trả:

[So với loại người không có khả năng tự dẫn trợ lý đi công tác, mà lần nào cũng nằng nặc kéo đối tác nam đi theo tháp tùng, thì tôi đây làm việc độc lập hơn nhiều. Rốt cuộc cô chửi ai là bình hoa hả? ]

Khựng lại chừng mười phút, Từ Lỵ đuối lý nên chỉ nặn ra được bốn chữ:

[Ăn nói hàm hồ. ]

Kể từ hồi biết Chu Tùng hay đi công tác riêng với Từ Lỵ, Trần Hy luôn tỏ thái độ bằng mặt không bằng lòng với cô ta. Hễ đụng mặt nhau ở đâu là đá đểu nhau dăm ba câu ở đó, đến độ tôi nhìn riết cũng thành quen.

Tôi tắt điện thoại, đang định đi nấu bữa tối thì bác chủ nhà gọi đến:

“Tiểu Dư à, căn hộ cháu thuê tháng sau là hết hạn hợp đồng rồi, cháu vẫn gia hạn tiếp đúng không? “

Tôi đưa mắt nhìn quanh căn hộ mình đang đứng.

Một căn hộ chung cư cao cấp, rộng rãi, sáng sủa, ngoài cửa sổ là khung cảnh sầm uất nhất của thành phố S về đêm.

Hồi trước, Lục Thời An luôn giục tôi dọn sang ở chung với anh ta. Nhưng tôi luôn mang tâm lý bất an, sợ rằng ở nhà người khác nhỡ có ngày bị đuổi ra đường lúc nào không hay, nên cứ khăng khăng đòi ở riêng.

Lúc đó anh ta bám tôi dính như sam, ngay hôm sau đã kéo theo vali, trưng ra bộ mặt tủi thân đứng chực sẵn trước cửa phòng tôi.

Khi ấy tôi mới chân ướt chân ráo đi làm, trong tay chẳng có đồng nào, đành bấm bụng thuê một căn phòng trọ nhỏ hẹp chừng ba mươi mét vuông, lại còn cách rất xa trung tâm.

Tôi biết Lục Thời An vốn đã quen sống sung sướng, để anh ta chui rúc cùng mình trong căn phòng tồi tàn như vậy quả thực là thiệt thòi cho anh ta.

Vì thế, ngay khi vừa được ký hợp đồng chính thức và tăng lương, tôi đã cắn răng dọn đến đây.

Tiền thuê nhà hàng tháng ngốn mất quá nửa số lương của tôi.

“Dạ cháu không thuê nữa ạ, ” tôi đáp lời chủ nhà, “Cháu định chuyển sang khu phía Đông thành phố. “

Bên đó gần công ty tôi hơn.

Tôi sẽ không phải lóc cóc ra khỏi nhà từ hơn sáu giờ sáng để bắt tàu điện ngầm nữa.

Bác chủ nhà có vẻ ngạc nhiên: “Sao thế? Chẳng phải đợt trước cháu bảo thuê bên này gần công ty bạn trai cháu, để cậu ấy đi lại cho tiện cơ mà? “

“Vâng, ” tôi khẽ đáp, cúi đầu miết miết mũi dép lê, bật cười: “Nhưng chúng cháu chia tay rồi ạ. “

Bác chủ nhà chép miệng tiếc rẻ, an ủi tôi một hồi rồi còn tốt bụng giới thiệu luôn một công ty chuyển nhà cho tôi, xong xuôi mới cúp máy.

4

Dạo gần đây, công ty đang chuẩn bị tổ chức một sự kiện livestream tại trung tâm thương mại. Tôi dẫn theo mấy đồng nghiệp mới chạy đôn chạy đáo ở hiện trường để chốt các đầu việc.

Đám nhân viên mới là hai cậu sinh viên nam vừa ra trường, năng lượng tràn trề, nhiệt huyết phơi phới, khiến cho mấy “lão làng” sành sỏi chốn công sở như chúng tôi cũng thấy đời tươi trẻ lây.

Xong xuôi công việc ngày hôm đó, hai cậu nhóc cứ nằng nặc kéo tôi đi ăn thịt nướng, biện cớ là cày cuốc mệt mỏi bao nhiêu ngày rồi, phải xõa một bữa cho ra trò.

Tại quán nhậu vỉa hè ven đường, dưới ánh đèn vàng vọt, tôi giơ máy chụp một bức ảnh bàn thịt nướng bày la liệt món. Hai cậu nam sinh nghiêng đầu lọt vào khung hình, cười rạng rỡ và trong trẻo vô ngần.