#BN005.6 Chương 6
6.
Tin nhắn vừa gửi đi, Trần Phong xem ngay.
Nhưng không trả lời.
Đã xem nhưng không hồi âm.
Tôi lại gửi thêm một tin nữa:
“Từ ngày 12 đến 15 tháng 4, anh thật sự đi công tác sao?”
Vẫn là đã xem nhưng không trả lời.
Tôi tiếp tục:
“Bờ biển Tam Á đẹp lắm nhỉ?”
Lần này anh ta trả lời.
“Ai nói với em?”
“Vậy là anh thừa nhận rồi?”
“Anh không thừa nhận. Em đừng có đoán bừa.”
“Tôi không đoán.” Tôi nói. “Tôi tra được.”
Anh ta im lặng.
Hai phút sau, anh ta gọi điện tới.
“Chu Tình, chúng ta nói chuyện đi.”
“Nói bây giờ?”
“Anh về, chúng ta nói trực tiếp. Em đang ở đâu?”
“Nhà mẹ tôi.”
“Anh qua đó.”
“Không cần.” Tôi nói. “Có gì thì nói luôn trên WeChat.”
“Chuyện thế này sao có thể nói trên WeChat được?”
“Chuyện gì? Anh nói rõ đi, rốt cuộc là chuyện gì?”
Anh ta lại im bặt.
“Trần Phong, tôi hỏi anh.” Tôi hít sâu một hơi. “Anh với Tô Dao, rốt cuộc là quan hệ gì?”
“…Quan hệ đồng nghiệp.”
“Đồng nghiệp? 520 chuyển 8.000 tệ, sinh nhật chuyển 12.000 tệ, ngày kỷ niệm chuyển 5.000 tệ? Đồng nghiệp nào mà anh hào phóng thế?”
Anh ta hoảng rồi.
“Em… em biết những chuyện này bằng cách nào?”
“Anh quên tôi làm ở đâu rồi à?” Tôi cười lạnh. “Hệ thống ngân hàng, tra mấy thứ này khó lắm sao?”
Anh ta im lặng.
Tôi chờ anh ta giải thích.
Nhưng anh ta chỉ nói một câu:
“Chu Tình, anh có thể giải thích.”
“Anh giải thích đi.”
“Không phải như em nghĩ đâu.”
“Thế là thế nào?”
“Tô Dao cô ấy… cô ấy là em gái bạn anh, nhà có chút chuyện nên anh giúp cô ấy…”
“Giúp cô ấy? 520 giúp, sinh nhật giúp, kỷ niệm cũng giúp? Ba lần đều đúng ngay vào ba cái ngày đó?”
Anh ta câm nín.
“Trần Phong, tôi hỏi anh lần cuối.” Giọng tôi lạnh đến tận cùng. “Anh có ngoại tình không?”
“…”
“Anh không nói, tôi coi như anh ngầm thừa nhận.”
“Anh không có!” Anh ta cuống lên. “Anh thật sự không có!”
“Vậy ba khoản tiền kia giải thích thế nào?”
“Anh…”
“Còn cả Tam Á nữa. Tháng 4 anh nói đi công tác, thực ra là đi Tam Á, đúng không?”
“…”
“Cô ta cũng đi, đúng không?”
“Chu Tình, em nghe anh nói đã…”
“Anh đi mừng sinh nhật cho cô ta, tiêu hơn một vạn, rồi quay về nói với tôi là đi công tác. Đúng không?”
Cuối cùng anh ta cũng sụp đổ.
“Được, đúng! Là anh đi Tam Á!” Anh ta gào lên. “Nhưng bọn anh không có quan hệ thực chất gì cả! Anh chỉ là… chỉ là thích cô ấy thôi! Nhưng anh chưa hề động vào cô ấy!”
Thích.
Anh ta nói anh ta thích cô ta.
Tim tôi như bị ai đó khoét mất một mảng.
“Anh thích cô ta bao lâu rồi?”
“…Một năm.”
Một năm.
Chồng tôi, thích một người phụ nữ khác, đã một năm rồi.
“Vậy tại sao anh không ly hôn?”
“Anh… anh không nỡ Nhất Nặc.”
“Không nỡ Nhất Nặc?” Tôi bật cười. “Thứ anh không nỡ là cái nhà này thì có? Một bảo mẫu miễn phí, một cỗ máy sinh con miễn phí, một…”
“Đủ rồi!” Anh ta cắt ngang tôi. “Anh không phải loại người đó!”
“Anh không phải?”
“Anh chỉ là… chỉ là nhất thời hồ đồ.”
“Nhất thời hồ đồ? Một năm, ba khoản tiền, một chuyến đi Tam Á, anh gọi đó là nhất thời hồ đồ?”
Anh ta không nói nữa.
Tôi cũng chẳng muốn nói thêm.
“Trần Phong, tôi đã quyết định rồi.”
“Quyết định gì?”
“Ly hôn.”
Đầu dây bên kia im phăng phắc.
Rồi giọng anh ta vang lên, run rẩy.
“Chu Tình, em bình tĩnh lại đi.”
“Tôi rất bình tĩnh.”
“Chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng…”
“Không có gì để nói nữa.” Tôi nói. “Anh thích người phụ nữ khác, còn tiêu cho cô ta hai vạn năm. Chúng ta sống AA ba năm, đến một vạn rưỡi tôi còn chẳng để dành nổi. Cuộc hôn nhân này, không ly hôn thì giữ lại để ăn Tết à?”
“Nhưng còn Nhất Nặc…”
“Nhất Nặc tôi nuôi.”
“Em nuôi? Một mình em nuôi kiểu gì?”
“Nuôi kiểu gì à?” Tôi cười lạnh. “Năm năm nay, chẳng phải vẫn luôn là một mình tôi nuôi sao?”
Anh ta cứng họng.
“Bản thỏa thuận ly hôn, ngày mai tôi sẽ gửi cho anh.” Tôi nói. “Anh ký hay không, tùy anh. Không ký thì gặp nhau ở tòa.”
“Chu Tình!”
Tôi cúp máy.
Chặn luôn số điện thoại của anh ta.
Xóa WeChat.
Cắt sạch toàn bộ mọi cách liên lạc.
Tôi mở ghi chú ra, nhìn chuỗi con số kia.
147.000.
Cộng thêm 25.000 nữa.
Số tiền anh ta nợ tôi, đã vượt quá 170.000.
Nhưng số tiền đó, tôi không cần nữa.
Thứ tôi cần chỉ là tự do của mình.
Tôi tựa đầu vào thành giường, nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ.
Rất sáng, rất tròn.
Như một lời châm biếm.
Tôi và Trần Phong, yêu nhau hai năm, kết hôn năm năm.
Bảy năm.
Cuối cùng đổi lại, chỉ là kết cục này.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Nhưng không phải vì đau lòng.
Mà là vì được giải thoát.