#BN005.10 Chương 10
10.
Rời khỏi công ty của Trần Phong, tôi gọi điện cho luật sư Vương.
“Luật sư Vương, anh ta nói muốn giành quyền nuôi con.”
“Cô đừng lo.” Giọng luật sư Vương rất bình tĩnh, “Trường hợp thế này tôi gặp nhiều rồi. Anh ta đang muốn dùng đứa trẻ để uy hiếp cô.”
“Uy hiếp tôi chuyện gì?”
“Tài sản. Nhà cửa, tiền tiết kiệm, anh ta không muốn chia cho cô. Cho nên mới lấy con ra làm con bài mặc cả.”
Tôi hiểu rồi.
“Vậy phải làm sao?”
“Trước tiên khởi kiện ly hôn, sau đó tranh quyền nuôi con tại tòa. Cô có bằng chứng chứng minh đứa trẻ chủ yếu do cô chăm sóc không?”
“Có.” Tôi đáp, “Năm năm nay, toàn bộ chi phí của con đều do tôi chi trả, tôi có ghi chép. Việc chăm sóc hằng ngày cũng là tôi làm, có ảnh và video.”
“Vậy thì không thành vấn đề.” Luật sư Vương nói, “Ngoài ra, bằng chứng anh ta ngoại tình cũng rất quan trọng. Thông thường, bên có lỗi sẽ rất khó giành được quyền nuôi con.”
“Tôi có sao kê ngân hàng của anh ta, còn có cả ghi âm.”
“Đủ rồi. Cô Chu, chuẩn bị ra tòa đi.”
Cúp điện thoại, tôi đứng giữa phố, hít sâu một hơi.
Ra tòa.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình đi đến bước này.
Nhưng nếu đã đi đến đây rồi, tôi sẽ không lùi nữa.
Nhất Nặc, mẹ nhất định sẽ giành con về.
Những ngày tiếp theo vô cùng bận rộn.
Chuẩn bị hồ sơ, sắp xếp chứng cứ, trao đổi với luật sư.
Phía Trần Phong cũng không nhàn rỗi.
Anh ta thuê luật sư, bắt đầu thực sự kiện tụng với tôi.
Mẹ chồng cũng cách ba hôm lại tới gây sự một lần.
“Cô có tư cách gì mà nuôi con? Có phải cô muốn lừa tiền con trai tôi không?”
Tôi không thèm để ý đến bà ta.
Ngày mở phiên tòa, trời âm u.
Trong phòng xử, Trần Phong ngồi đối diện tôi.
Anh ta gầy đi rất nhiều, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Nhưng trong ánh mắt ấy, vẫn còn lộ ra một tia kiêu ngạo.
“Mời nguyên đơn trình bày yêu cầu khởi kiện.” Thẩm phán lên tiếng.
Luật sư Vương đứng dậy.
“Nguyên đơn Chu Tình yêu cầu ly hôn với bị đơn Trần Phong. Lý do như sau: Thứ nhất, bị đơn có quan hệ không chính đáng với người khác trong thời kỳ hôn nhân, có hành vi ngoại tình. Thứ hai, trong thời kỳ hôn nhân, bị đơn che giấu thu nhập, tự ý tích lũy hơn ba mươi tám vạn, gây tổn hại nghiêm trọng đến lợi ích tài sản chung của vợ chồng. Thứ ba, bị đơn từng có kế hoạch dùng khoản tiền tiết kiệm trong thời kỳ hôn nhân để mua nhà cho người thứ ba ngoài hôn nhân, đã cấu thành lỗi nghiêm trọng.”
“Chúng tôi không chấp nhận yêu cầu ly hôn của nguyên đơn.” Luật sư của Trần Phong đứng lên, “Bị đơn và người thứ ba không hề có quan hệ thực tế nào, cái gọi là ngoại tình chỉ là suy đoán một phía của nguyên đơn.”
“Chúng tôi có chứng cứ.” Luật sư Vương lần lượt nộp sao kê ngân hàng, lịch sử chuyển khoản và ghi âm cuộc gọi, “Bị đơn đã chuyển lần lượt 8.000 tệ, 12.000 tệ và 5.000 tệ vào ngày 520, ngày sinh nhật của người thứ ba và một ngày gọi là ‘kỷ niệm’. Ngoài ra, bị đơn còn đưa người thứ ba đi du lịch Tam Á, và chính miệng thừa nhận có tình cảm với cô ta. Từng ấy chứng cứ đã đủ chứng minh hành vi ngoại tình của bị đơn.”
Thẩm phán xem xong chứng cứ, khẽ nhíu mày.
“Bị đơn, anh giải thích thế nào?”
Môi Trần Phong khẽ động.
“Tôi… tôi không hề có quan hệ xác thịt với cô ấy.”
“Nhưng anh thừa nhận việc chuyển tiền và đi du lịch?”
“…Vâng.”
“Anh thừa nhận mình có tình cảm với cô ta?”
“…Vâng.”
Thẩm phán gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Tiếp theo là phần phân chia tài sản.
“Trong thời kỳ hôn nhân, bị đơn đã thông qua hình thức AA để đẩy phần lớn chi tiêu gia đình sang cho nguyên đơn.” Luật sư Vương nói, “Nguyên đơn mỗi tháng thu nhập 12.000 tệ, trong năm năm đã chi hơn 300.000 tệ cho gia đình và con cái. Trong khi đó, bị đơn mỗi tháng thu nhập 18.000 tệ, lại lén tích góp 380.000 tệ. Nguyên đơn yêu cầu được phân chia khoản tiền tiết kiệm của bị đơn theo đúng pháp luật.”
“Không đúng.” Luật sư của Trần Phong phản bác, “Chế độ AA là do hai bên tự nguyện, không tồn tại chuyện chuyển gánh nặng chi tiêu.”
“Tự nguyện?” Luật sư Vương cười lạnh, “Nguyên đơn mỗi tháng bỏ ra 5.000 tệ tiền sinh hoạt, đồng thời gánh toàn bộ chi phí của con, đến mức bản thân gần như không có tiền tiết kiệm. Còn bị đơn mỗi tháng chỉ bỏ ra 5.000 tệ tiền sinh hoạt, phần còn lại thì lén giữ riêng hết. Đây gọi là công bằng sao?”
Thẩm phán nhìn sang Trần Phong.
“Bị đơn, anh nói sao?”
Trần Phong cúi đầu.
“Tôi… tôi tưởng như vậy là công bằng.”
“Công bằng?” Giọng thẩm phán lạnh hẳn xuống, “Anh tích được 380.000 tệ, còn vợ anh tiết kiệm chưa đến 10.000 tệ, mà anh cho rằng như vậy là công bằng?”
Trần Phong không nói ra lời.
Thẩm phán lại hỏi: “Năm năm nay, anh đã chi bao nhiêu tiền nuôi con?”
“Tôi… tôi có đưa tiền sinh hoạt.”
“Tiền sinh hoạt là tiền sinh hoạt, tiền nuôi con là tiền nuôi con. Tôi hỏi anh, tiền sữa bột, tã bỉm, giáo dục sớm, mẫu giáo của đứa trẻ, anh đã chi bao nhiêu?”
Mặt Trần Phong đỏ bừng.
“Tôi… tôi không nhớ.”
“Tôi nhớ.” Tôi đứng lên, “Là không đồng nào.”
Cả phòng xử im phăng phắc.
“Toàn bộ chi phí của con đều do tôi chi trả.” Tôi nhìn Trần Phong, “Anh không bỏ ra lấy một đồng.”
Sắc mặt Trần Phong trắng bệch.
Thẩm phán nhìn lại xấp chứng cứ trong tay.
“Nguyên đơn có ghi chép sổ sách rất chi tiết, còn bị đơn không thể bác bỏ. Điểm này cực kỳ bất lợi cho bị đơn.”
Luật sư của Trần Phong sốt ruột hẳn lên.
“Thưa thẩm phán, những ghi chép này không thể dùng làm chứng cứ…”
“Bản thân ghi chép đúng là không thể trực tiếp làm chứng cứ, nhưng có thể chứng minh mức độ đóng góp của nguyên đơn.” Thẩm phán ngắt lời, “Ngoài ra, tôi còn lưu ý rằng bị đơn từng có ý định dùng tiền tiết kiệm để mua nhà cho người thứ ba. Hành vi này đã xâm phạm nghiêm trọng đến tài sản chung của vợ chồng.”
Luật sư của Trần Phong im bặt.
Cuối cùng là phần quyền nuôi con.
“Nguyên đơn yêu cầu quyền trực tiếp nuôi dưỡng con chung Trần Nhất Nặc.” Luật sư Vương nói, “Lý do như sau: Thứ nhất, nguyên đơn là người chăm sóc chính của đứa trẻ, năm năm nay gánh toàn bộ trách nhiệm nuôi dạy. Thứ hai, bị đơn có hành vi sai trái, không phù hợp để trực tiếp nuôi con. Thứ ba, đứa trẻ mới bốn tuổi, theo quy định pháp luật, phù hợp hơn khi sống cùng mẹ.”
“Bị đơn cũng yêu cầu quyền nuôi con.” Luật sư của Trần Phong nói, “Bị đơn có thu nhập cao hơn, có thể mang đến cho đứa trẻ điều kiện sống tốt hơn.”
“Thu nhập cao hơn?” Luật sư Vương hỏi vặn lại, “Bị đơn thu nhập 18.000 tệ, lén tích 380.000 tệ, nhưng không chịu bỏ ra một đồng nuôi con. Đây gọi là thu nhập cao hơn sao?”
Luật sư của Trần Phong nghẹn lời.
Thẩm phán nhìn sang Trần Phong.
“Bị đơn, bình thường anh có tham gia chăm sóc con không?”
“Tôi… tôi bận công việc.”
“Bận công việc?” Thẩm phán lật tài liệu, “Vậy anh nói thử xem, con anh học trường mẫu giáo nào? Giáo viên chủ nhiệm tên gì? Bạn thân của đứa trẻ là ai?”
Trần Phong há miệng nhưng không trả lời được.
“Đứa trẻ thích ăn gì nhất? Dị ứng với thứ gì? Tối mấy giờ đi ngủ?”
Anh ta vẫn không nói nổi.
“Bị đơn, ngay cả tình hình cơ bản của con mình anh còn không nắm được, anh nghĩ mình có tư cách tranh quyền nuôi con sao?”
Trần Phong vùi mặt vào tay.
Thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ phiên tòa, sẽ chọn ngày khác để tuyên án.
Bước ra khỏi tòa, ánh nắng chói mắt.
Tôi ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi.
Cảm giác như gánh nặng trên người cuối cùng cũng được trút xuống một nửa.