#BN007.8 Chương 8

Cập nhật lúc: 03-03-2026
Lượt xem: 0

08

Áp lực ly hôn như một ngọn núi khổng lồ, rốt cuộc cũng nghiền nát chiếc xương sống vốn đã mong manh của Chu Hạo.

Lần đầu tiên, anh ta không chạy tới cầu xin tôi nữa, mà quay phắt lại lao về phía “cái nhà” mà anh ta vẫn luôn ra sức che chở.

Tối hôm đó, tôi nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội vọng từ phòng bên cạnh.

Đó là lần đầu tiên trong đời, Chu Hạo nổi nóng với mẹ và em trai mình.

Anh ta gần như gào lên trong tuyệt vọng, bắt Chu Dương lập tức thu dọn đồ đạc, cút khỏi căn nhà này.

Tiếng khóc lóc, chửi rủa của Trương Thúy Lan cũng lập tức kéo theo.

“Chu Hạo, con điên rồi à! Con vì một người ngoài, vì một con đàn bà đòi ly hôn với con, mà đuổi em ruột mình ra khỏi nhà sao?!”

“Lương tâm con bị chó gặm mất rồi! Tao nuôi con lớn thế này để làm gì?!”

Bị dồn đến chân tường, Chu Dương cũng phát điên. Hắn gào ngược lại Chu Hạo, miệng không kịp suy nghĩ, và chính tiếng gào ấy đã xé toang mọi sự bẩn thỉu.

“Anh có ý gì hả?! Giờ anh quay sang trách em? Ban đầu chẳng phải mẹ nói thế sao?!”

Giọng hắn vì kích động mà trở nên chói tai, sắc nhọn.

“Chẳng phải mẹ nói để em dọn vào ở trước à! Mẹ bảo chị dâu mới cưới, da mặt mỏng, mềm lòng, thêm một người ăn cơm kiểu gì chị ấy cũng ngại tính toán! Còn bảo cứ từ từ, để chị ấy bỏ tiền giúp em trả cái đống nợ vay mạng mấy vạn tệ kia!”

“Mẹ còn nói, đợi em công việc ổn định rồi, thì để anh mở miệng với chị dâu, bảo nhà chị ấy góp thêm ít tiền, sửa sang lại cái nhà ở quê mình, đổi sang căn rộng hơn! Sau này còn tiện cho em cưới vợ!”

“Giờ chuyện lộ ra rồi, anh chị lại coi em như rác, vứt em ra ngoài?!”

Không khí, ngay khoảnh khắc Chu Dương gào xong, bỗng chốc đông cứng.

Cả thế giới im phăng phắc, im đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình nện nặng nề trong lồng ngực.

Tôi đứng ở cửa phòng ngủ, như đang nhìn một vở kịch được dàn dựng tỉ mỉ mà lại hoang đường đến nực cười.

Tôi thấy sắc mặt Chu Hạo trong chớp mắt trắng bệch như giấy.

Anh ta lùi lại từng bước, thân người chao đảo như sắp ngã, cứ như vừa bị sét đánh trúng.

Anh ta nhìn mẹ mình, rồi lại nhìn em trai mình, ánh mắt không tin nổi.

Thì ra từ đầu đến cuối, đây là một cái bẫy nhắm thẳng vào tôi.

Một cái bẫy do chính người mẹ thân nhất lên kế hoạch, do đứa em mà anh ta thương nhất ra tay thực hiện — một cái bẫy triệt để, trơ trẽn.

Từ lúc mẹ anh ta lôi máy tính ra bấm, từ lúc em trai anh ta kéo vali vào ở, họ đã tính sẵn hết rồi.

Họ tính vào sự mềm lòng của tôi, tính vào sự nhẫn nhịn của tôi, tính vào tài sản của tôi, tính cả vào tiền dành dụm của bố mẹ tôi.

Còn anh ta — Chu Hạo, chồng tôi — lại là kẻ đồng lõa ngu ngốc nhất, đáng thương nhất trong trò lừa đảo ấy.

Anh ta dùng chữ “hiếu” và “tình anh em” để tự tay trải đường cho cái bẫy.

Anh ta dùng sự nhu nhược và thói “hòa cả làng” để tự tay đẩy tôi từng bước xuống vực.

Tôi đứng đó, nhìn gương mặt như trời sập đất nứt của anh ta, trong lòng lại phẳng lặng đến lạ.

Không tức giận, không ngạc nhiên, thậm chí không có lấy một chút thương hại.

Bởi vì tất cả… đều nằm trong dự liệu của tôi từ lâu.

Chu Hạo cuối cùng cũng quay sang tôi. Môi anh ta run bần bật, trong mắt đầy tội lỗi, hối hận và cầu xin tuyệt vọng.

“Vãn Vãn… anh… anh thật sự không biết… anh không biết họ lại nghĩ như vậy…”

Giọng anh ta yếu ớt như muỗi kêu.

Tôi chỉ lạnh lùng nhìn anh ta, như nhìn một người xa lạ.

“Bây giờ anh biết rồi.”

Tôi khẽ nói.

Năm chữ ấy như một bản tuyên án cuối cùng, đập nát toàn bộ phòng tuyến của anh ta.