#BN007.1 Chương 1
01
Đèn trần phòng khách là ánh sáng trắng lạnh, sắc như dao mổ, phơi bày mọi thứ rõ ràng đến trần trụi.
Trương Thúy Lan – mẹ chồng tôi – đẩy lại cặp kính lão, ngón tay bấm lách tách trên chiếc máy tính Casio cũ kỹ.
Âm thanh ấy như tiếng đếm ngược, gõ vào dây thần kinh đang căng cứng của tôi.
“Tiền trả góp nhà, căn này mỗi tháng tám ngàn tệ, con với Chu Hạo mỗi người bốn ngàn.”
Giọng bà khô khốc và sắc lẹm như giấy nhám cọ vào gỗ.
“Điện nước gas, tính tám trăm một tháng, mỗi người bốn trăm.”
“Phí quản lý, hai trăm một tháng, mỗi người một trăm.”
Mỗi câu bà nói xong lại lấy bút bi nhờn nhờn gạch một dòng trong cuốn sổ, cuối cùng bấm máy tính ra tổng số rồi đẩy về phía tôi.
“Lâm Vãn, con xem đi, tính ra mỗi tháng con phải chịu bốn ngàn năm trăm tệ tiền chi cố định. Bắt đầu từ tháng sau, mùng một nhớ chuyển vào thẻ của Chu Hạo.”
Tôi nhìn những con chữ nguệch ngoạc trong sổ và con số chính xác đến hai chữ số thập phân ấy, không cảm nhận được chút hơi ấm gia đình nào, chỉ thấy mình như một hạng mục tài sản đang bị định giá.
Tôi không trả lời ngay. Ánh mắt lướt qua vai mẹ chồng, nhìn về phía Chu Hạo – người chồng mới cưới của tôi – đang ngồi ở góc sofa.
Từ đầu đến cuối anh cúi đầu lướt điện thoại, ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt mờ nhạt. Như thể cuộc họp tài chính về “gia đình” của chúng tôi chẳng liên quan gì đến anh.
Anh chỉ là khán giả.
“Chu Hạo, anh thấy sao?” tôi khẽ hỏi, mong nhận được chút ủng hộ.
Trương Thúy Lan lập tức cắt lời: “Mẹ làm vậy là vì tốt cho các con! Giờ giới trẻ đều như thế, gọi là AA! Anh em ruột còn phải rõ ràng tiền bạc, vợ chồng tính cho minh bạch thì sau này khỏi cãi nhau! Chu Hạo, con nói xem có đúng không?”
Chu Hạo tắt màn hình, cuối cùng ngẩng đầu lên, ánh mắt né tránh.
Anh gượng cười: “Mẹ… mẹ nói đúng.”
Năm chữ ấy như chìa khóa lạnh lẽo, khóa chặt chút mong đợi cuối cùng trong tim tôi.
Tim tôi chìm xuống từng chút.
Đúng lúc đó, cửa mở, một chàng trai trẻ kéo vali lớn chen vào.
Tóc nhuộm vàng chói, tai đeo tai nghe. Thấy tôi, cậu ta nhe răng cười, hàm răng ám khói thuốc hơi vàng.
“Chị dâu, sau này nhờ chị chỉ giáo!”
Đó là Chu Dương – em ruột Chu Hạo.
Không hỏi tôi một câu, cậu ta kéo chiếc vali dán đầy sticker anime vào thẳng phòng ngủ phụ.
Căn phòng tôi định làm phòng làm việc tại nhà, bàn ghế công thái học còn đang chờ giao.
Tim tôi lại chìm thêm một đoạn.
Trương Thúy Lan cười rạng rỡ: “À quên nói, Chu Dương mới tốt nghiệp, chưa có việc. Mẹ bảo nó dọn qua ở cùng. Thành phố lớn nhiều cơ hội, cho nó cảm nhận trước.”
Bà dừng lại, ánh mắt tinh ranh nhìn tôi.
“Nó chưa có tiền, ăn ở đều trong nhà. Khoản này cũng tính là ‘chi phí gia đình’, hai đứa chia đều.”
Ầm một tiếng, sợi dây cuối cùng mang tên “thể diện” trong đầu tôi đứt phựt.
AA?
Tôi và con trai bà thì rõ ràng.
Còn con trai kia – một người trưởng thành – vào ở miễn phí trong căn nhà tôi trả một nửa tiền góp, lại còn bắt tôi gánh một phần chi phí?
Đó không phải AA.
Đó là coi tôi như con mồi để hút m//áu.
Tôi nhìn gương mặt đắc ý của bà, nhìn dáng vẻ hèn nhát của Chu Hạo, nhìn cánh cửa phòng ngủ phụ khép chặt.
Một luồng lạnh từ chân xông thẳng lên đầu.
Tức giận. Nhục nhã. Thất vọng.
Nhưng tôi không cãi.
Làm phân tích tài chính năm năm, tôi hiểu rõ: cảm xúc là vũ khí vô dụng nhất, dữ liệu và quy tắc mới là tất cả.
Tôi mở ứng dụng ghi sổ.
“Mẹ yên tâm. Con làm tài chính, rõ ràng sổ sách là nguyên tắc. Nếu đã đặt luật thì phải nghiêm túc thực hiện.”
Tôi mỉm cười: “Từ giờ tiền trong nhà con ghi. Một xu cũng không sai.”
Bà hài lòng.
Chu Hạo thở phào.
Chỉ tôi biết, từ lúc mở app, chiến tranh đã bắt đầu.
Tối đó, mẹ chồng nấu “bữa cơm gia đình”.
Tôi xách túi đồ Nhật cao cấp bước ra.
“Con gọi đồ rồi.”
Trước ánh mắt sững sờ của họ, tôi bày sushi, sashimi, tempura ra bàn trà.
Chu Hạo đỏ mặt: “Em đừng chọc mẹ nữa…”
Tôi nhai miếng sò điệp, nói bình thản:
“AA mà.”
“Đây là tiêu dùng cá nhân. Em tự trả.”