#BN007.7 Chương 7

Cập nhật lúc: 03-03-2026
Lượt xem: 0

07

Tôi không cho họ thêm bất kỳ cơ hội nào để cãi cọ, dây dưa nữa.

Chiến tranh lạnh, quấy rối, trói buộc đạo đức… mấy trò kịch gia đình rẻ tiền này tôi diễn đủ rồi.

Thế giới của người lớn thì phải dùng cách của người lớn để giải quyết.

Tôi xin nghỉ một ngày, đi gặp một luật sư lâu năm theo lời giới thiệu của bạn đại học.

Tôi đem toàn bộ mọi chuyện — từ chế độ AA, việc Chu Dương dọn vào ở, đến chuyện hắn cào hỏng máy tính bảng của tôi, làm hỏng bộ đồ ngủ lụa, và cuối cùng là đoạn video giám sát ghê tởm kia — giao hết cho luật sư.

Sắc mặt luật sư từ chuyên nghiệp chuyển sang nghiêm trọng, rồi cuối cùng là phẫn nộ không hề che giấu.

Ba ngày sau, một lá thư luật sư với lời lẽ đanh thép được gửi thẳng về nhà bằng chuyển phát.

Là thư bảo đảm, bắt buộc người nhận phải ký.

Người nhận: Chu Dương.

Hôm đó tôi cố ý tan làm muộn. Khi về đến nhà, mẹ chồng đang cầm lá thư luật sư trong tay, đứng giữa phòng khách chửi thẳng vào mặt tôi.

“Lâm Vãn, đồ sao chổi! Mày định làm gì hả?! Mày dám thuê luật sư kiện Dương Dương nhà tao! Mày muốn ép nó chết à?!”

Chu Dương ngồi một bên, mặt trắng bệch, luống cuống tay chân, như một phạm nhân đang chờ tuyên án.

Chu Hạo bị kẹp ở giữa, mặt mày bơ phờ rối bời.

Nội dung thư luật sư rất đơn giản, nhưng từng dòng đều như dao cứa:

1.       Yêu cầu Chu Dương trong vòng ba ngày, lập tức dọn khỏi nơi ở hợp pháp của tôi.

2.       Yêu cầu Chu Dương bồi thường thiệt hại tài sản do làm hỏng máy tính bảng, đồ ngủ lụa… tổng cộng 5000 tệ.

3.       Cảnh cáo Chu Dương: hành vi tự ý xâm nhập phòng ngủ riêng của tôi khi chưa được cho phép đã có dấu hiệu xâm nhập trái phép chỗ ở. Nếu hai yêu cầu trên không được thực hiện, luật sư của tôi sẽ lập tức báo công an và tiến hành khởi kiện hình sự.

Ban đầu Trương Thúy Lan còn tưởng là lừa đảo, đến khi nhìn thấy con dấu đỏ của văn phòng luật sư mới hoảng thật sự.

Tôi không thèm để ý tiếng chửi rủa của bà ta, đi thẳng tới trước mặt Chu Hạo.

Tôi lấy từ trong túi ra một tập giấy khác, nhẹ nhàng đặt lên bàn trà trước mặt anh ta.

Giấy trắng mực đen, tiêu đề chói mắt.

“Đơn thỏa thuận ly hôn.”

Giọng tôi bình thản đến lạnh lùng, như đang đọc một bản báo cáo chẳng liên quan gì tới mình.

“Tài sản làm theo thỏa thuận trước hôn nhân. Căn nhà này bán đi, chia đôi. Xe của anh, tiền tiết kiệm của tôi là của tôi.”

“Tôi không cần anh bồi thường gì cả. Tôi chỉ có một yêu cầu: ký càng sớm càng tốt.”

Phòng khách lập tức im phăng phắc.

Chu Hạo hoàn toàn hoảng loạn. Cơn giận và bực bội trên mặt anh ta bị một nỗi sợ khổng lồ thay thế.

Anh ta chưa từng nghĩ tôi sẽ làm thật.

Anh ta luôn cho rằng tôi chỉ đang giận dỗi, chỉ muốn phân thắng thua. Chỉ cần anh ta dỗ thêm vài câu, tôi sẽ lại nhún nhường.

“Vãn Vãn… em, em đừng bốc đồng.” Giọng anh ta run rẩy. “Chỉ vì chút chuyện nhỏ… có cần đến mức này không? Có cần đi tới ly hôn không?”

“Chuyện nhỏ?”

Cuối cùng tôi bật cười, cười đến mức như sắp trào nước mắt.

Tiếng cười ấy đầy mỉa mai và chua xót.

“Chu Hạo, trong mắt anh, mẹ anh có thể tùy tiện đặt ra quy tắc bất bình đẳng để bóc lột tôi, em trai anh có thể như một thằng vô lại phá hoại trong nhà tôi, thậm chí làm ra những chuyện bẩn thỉu hèn hạ để xâm phạm tôi — tất cả đều là ‘chuyện nhỏ’?”

“Còn trong mắt anh, chỉ cần tôi phản kháng, chỉ cần tôi bảo vệ ranh giới và lòng tự trọng của mình, thì là ‘làm loạn’, là ‘bốc đồng’?”

Tôi nhìn gương mặt tái trắng của anh ta, nói rõ ràng từng chữ:

“Nếu Chu Dương không làm theo thư luật sư, tôi không ngại để hồ sơ cuộc đời của nó có thêm một vết đen mang tên án hình sự.”

“Còn anh, bản thỏa thuận ly hôn này, anh có thể chọn ký hoặc không ký. Không ký thì luật sư của tôi sẽ nộp đơn ra tòa. Đến lúc đó, tôi sẽ nộp toàn bộ chứng cứ, bao gồm ghi âm mẹ anh chửi tôi, và video giám sát của em trai anh.”

“Lúc ấy, chỉ có thể càng khó coi hơn.”

Chu Hạo như bị rút hết sức, ngã phịch xuống sofa, ôm đầu rên rỉ đau đớn.

Cái “gia đình hòa thuận” mà anh ta tự hào, bị tôi dùng cách trực diện nhất, lạnh lùng nhất, xé nát thành từng mảnh.

Anh ta không còn bất kỳ đường lui nào để “hòa cả làng” nữa.

Tôi đưa cho anh ta một câu hỏi trắc nghiệm.

Một câu hỏi chỉ có một đáp án — về tương lai đời anh ta.