#BN028 Chương 3

Cập nhật lúc: 06-03-2026
Lượt xem: 0

Tối ra ngoài ăn nhé, tiện thể anh đưa quà cho em. ”

“. .. Em không cần đâu. Trần Thiệp Xuyên, sau này anh đừng mua đồ cho em nữa. ”

“Sao thế? Vì sao? ”

“Giờ anh đang yêu đương rồi. Tặng quà đắt cho cô gái khác, bạn gái anh sẽ thấy không thoải mái. ”

“Không sao đâu, ” — anh nhẹ nhõm — “cô ấy biết mà, Dĩ Ninh không nhỏ nhen thế đâu.

Dĩ Ninh đương nhiên không bận tâm.

Trần Thiệp Xuyên không cho tôi cơ hội từ chối, nên tan làm tôi vẫn đến nhà hàng quen.

Tôi khựng lại; Trần Thiệp Xuyên vẫy tay:

“Bên này! ”

“Bạn anh, Hứa Cạnh Kiêu, MIT, giờ tự mở công ty. ”

“Độc thân. ”

Tiếng ù ù dội lên trong đầu.

Trần Thiệp Xuyên có vẻ không nhận ra cảm xúc của tôi:

“Hồi bé hai người còn từng gặp nhau đấy, không nhớ à? ”

“Trình Hạ, hồi nhỏ cô còn đánh tôi nữa kìa, thế mà giờ không nhận ra, vô lương tâm quá rồi! ”

“Thấy không? ”

“Hồi đó chúng ta là hàng xóm. Tôi mới dọn tới, còn Trần Thiệp Xuyên là ‘đầu lĩnh’ đám trẻ khu ấy. Tôi không phục nên suốt ngày gây sự, cô thì bênh cậu ta, nhào vào đánh tôi. ”

“Hồi nhỏ cô dữ lắm, lớn lên lại trông ngoan hiền hơn nhiều. ”

Từ đó, vì cảm giác áy náy, mỗi lần cậu rủ đi chơi tôi đều không nỡ từ chối. Lâu dần, thời gian tôi ở với Hứa Cạnh Kiêu còn nhiều hơn ở bên Trần Thiệp Xuyên, khiến anh giận mấy bận, nói sẽ không chơi với tôi nữa.

Nhưng mấy năm sau, Hứa Cạnh Kiêu chuyển nhà. Lúc đầu tôi rất lưu luyến, còn viết thư cho cậu ấy. Chỉ là trẻ con mau quên, rồi cũng phai dần.

“Hôm nọ bọn tôi tình cờ gặp nhau, nhắc đến cô thì cậu ấy bảo rủ nhau ăn bữa cơm… À đúng rồi. ”

Tim tôi khựng lại.

“Là Dĩ Ninh chọn cho em đấy. Thế nào, con mắt của chị dâu không tệ chứ? ”

“Ừ, lần trước tôi và Thiệp Xuyên đi du lịch thấy mẫu này, lúc ấy đã nghĩ cô đeo chắc hợp lắm. Cô thích không? ”

Cô ấy thật ra là một cô gái không tệ.

Tôi kéo khóe môi, gom hết sức lực để nụ cười không quá khó coi:

“Thích. Cảm ơn chị dâu. ”

“Anh đã kết nối WeChat của em với Hứa Cạnh Kiêu rồi. Cậu ấy thực sự ổn đấy, em cứ thử tìm hiểu nhé. ”