#BN020 Chương 11
Tôi sững sờ. Mở trang cá nhân của người đã tặng phiếu cho mình ra, chỉ thấy tên của vị “đại lão” đó là một chuỗi ký tự loằng ngoằng, ngoài ra chẳng có thông tin gì cả.
Là ai vậy?
Phản ứng đầu tiên của tôi là Trần Thiệp Xuyên, nhưng ngay sau đó tôi lập tức phủ nhận.
Hứa Cạnh Kiêu lại càng không thể nào, vì tôi chưa từng kể cho anh biết tôi đăng truyện ở trang nào.
Vậy là ai?
Tôi mơ màng hỏi người bạn cùng viết, cô ấy hưng phấn nói:
“Không chắc là người quen đâu nhé! Biết đâu có phú bà nào mê truyện của cậu thì sao! Trước kia có phú bà ném hơn tám trăm ngàn phiếu đề cử cho một truyện cơ mà!
Tôi không dám vui.
Nhưng rất nhanh, số lượt sưu tầm truyện bắt đầu tăng vọt, lượt đọc và đặt mua cũng phi mã theo sau!
Vài ngày kế tiếp, con số vẫn không ngừng tăng.
Tin nhắn từ biên tập viên cũng tới:
【Dữ liệu truyện của bạn rất tốt, hiện có công ty đang hỏi mua bản quyền. Nếu được thì cố gắng hoàn thành sớm nhé, phần giá cả bản quyền mình sẽ giúp bạn thương lượng sau. 】
Tôi đặt điện thoại xuống, cảm thấy luồng khí nặng nề trong ngực cuối cùng thoát ra được một hơi dài.
Một lúc sau, tôi nhắn cho Hứa Cạnh Kiêu:
【Hứa Cạnh Kiêu, hôm đó ngắm sao, ước gì có vẻ linh thật đấy. 】
Anh trả lời rất nhanh:
【Tốt quá rồi. Lần sau mình lại cùng xem nhé. 】
Tôi che miệng, cảm giác nóng ấm ẩm ướt lan qua kẽ tay.
【Ừm! 】
Đến sinh nhật mẹ, tôi đã kiếm được mười vạn tệ đầu tiên trong đời.
Tôi xách đầy túi quà, phấn khởi trở về nhà mừng sinh nhật mẹ.
Trần Thiệp Xuyên đang ngồi trên ghế sofa nhà tôi, giúp mẹ bóc tỏi.
“Nhanh đi thay đồ, rửa tay đi. Hôm nay bác gái nấu nhiều món ngon lắm, toàn là những món em thích. ”
“Con làm sao vậy hả? Nhìn người ta kìa — bận trăm công nghìn việc mà vẫn về nhà chúc mừng sinh nhật mẹ!
“Toàn là Tiểu Trần mua! Nếu nó không nói, mẹ còn chẳng biết!
“Mẹ, mẹ đừng nghe anh ta nói bậy! Với lại, con có bạn trai rồi! ”
“Bạn trai cái gì mà bạn trai! Mẹ nghe Tiểu Trần nói mới quen mấy tháng thôi. Hai nhà ta thì biết rõ gốc gác nhau, còn nó thì là người ở đâu?
Trần Thiệp Xuyên lúc này mặc áo len trắng, cúi đầu vẻ buồn bã nói:
“Bác đừng giận Hạ Hạ. Cô ấy không thích cháu thì cũng chẳng sao, chắc là cháu làm chưa tốt chỗ nào. Mong bác đừng vì cháu mà giận cô ấy. ”
“Con làm gì mà không tốt! Là nó không biết điều! ”
Từ trước đến nay, mẹ luôn ưu ái anh ta, còn từng nói với tôi:
“Giá mà con cố gắng hơn chút, biết đâu Tiểu Trần sẽ thành con rể mẹ. ”
Tôi đập cửa bỏ vào phòng, mẹ còn gào với ra ngoài phòng khách:
“Nếu con không ở với Tiểu Trần thì sau này đừng gọi mẹ là mẹ nữa!
Vừa tủi vừa tức, tôi gọi ngay cho Hứa Cạnh Kiêu.
Anh còn đang cười:
“Sao thế, mới về đã nhớ anh rồi à? ”
“Hứa Cạnh Kiêu…”
“Sao thế? Ai bắt nạt em? ”
“Tối nay em bay về, không ở đây nữa. Anh ra sân bay đón em nhé? ”
“Trần Thiệp Xuyên là loại người thâm hiểm từ nhỏ. Lúc đ. á. n. h nhau, anh toàn đánh vào mặt, nó lại đánh chỗ không thấy.
Buổi tối ăn cơm, mẹ tôi bị anh ta dỗ cho cười không khép miệng, cứ gắp hết món này đến món khác cho anh:
“Tiểu Trần, ăn nhiều vào nhé—”
Tôi không động đậy, mẹ liếc tôi một cái rồi đi ra mở cửa.
Tôi đứng dậy, vừa nhìn ra, suýt nữa không tin nổi vào mắt mình.
Ngoài cửa, Hứa Cạnh Kiêu mặc bộ vest cao cấp vừa vặn đến từng đường cắt, vai rộng eo thon, đeo kính gọng vàng, tay ôm một bó hoa rực rỡ.
Anh mỉm cười, giọng trầm ấm:
“Chào bác gái, cháu là Tiểu Hứa, bạn trai của Trình Hạ.
“Hôm nay cháu mạo muội đến, mong bác trai bác gái đừng trách.
“Mau… mau vào đi chứ, trời ơi, người đến là quý rồi, sao còn mang quà nữa! ”
“Không có gì đáng giá đâu ạ, chỉ là tấm lòng nhỏ thôi. ”