#Bn131 Chương 4
Thanh Mai vừa mở miệng đã nói tôi không biết xấu hổ, đã ly hôn rồi mà vẫn còn lượn lờ trước mặt chồng cũ.
Tôi cố gắng kìm nén ý định muốn đánh cô ta.
Thanh Mai ngày càng kích động, cô ta thậm chí còn tháo kính, ném giỏ trái cây đang cầm trên tay.
Thanh Mai bắt đầu gào thét điên loạn và đẩy tôi.
Tôi lặng lẽ giơ tay lên, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm vào mặt Thanh Mai, tôi dừng lại. Tôi tự nhủ, đánh Thanh Mai chỉ khiến người ta nghĩ tôi còn quan tâm đến hắn, mà tôi thì không hề.
Tôi bảo y tá gọi bảo vệ, tôi muốn rời đi.
Bảo vệ đến, và hắn cũng đến. Hắn không chỉ gầy đi mà còn trông tang thương hơn rất nhiều.
Khoảnh khắc Thanh Mai nhìn thấy hắn, nước mắt cô ta lăn dài, kéo cánh tay hắn, nói tôi mắng cô ta, đánh cô ta, chia rẽ tình yêu của cô ta và hắn, còn nói tôi là kẻ thứ ba.
Tôi bật cười vì quá tức giận.
Đám đông tụ tập lại, bắt đầu xì xào chỉ trỏ về phía tôi.
Tôi bước đến trước mặt Thanh Mai, giơ tay phải lên và giáng một cú thật mạnh vào mặt cô ta. Thanh Mai loạng choạng, ngã xuống đất. Mặt cô ta đỏ bừng ngay lập tức, khóe miệng rỉ máu.
Cả hiện trường im phăng phắc.
Tôi đã tập quyền Anh được vài năm, cú đ.ấ.m này đủ khiến cô ta ù tai chóng mặt một lúc.
Tôi hài lòng xoa tay, nói với Thanh Mai rằng đây mới là đánh thật, tôi quay sang nói với y tá rằng hãy gọi bác sĩ kiểm tra cho cô ta, tôi sẽ thanh toán viện phí.
Thanh Mai bò dậy, lao tới định giật tóc tôi. Hắn cũng lao tới, nửa ôm nửa đẩy tôi đi ra ngoài.
Mùi t.h.u.ố.c lá trên người hắn rất nồng. Hắn đẩy tôi đi một đoạn đường rất dài, cho đến khi khuất bóng đám đông, tới tận cổng lớn.
Hắn buông tôi ra, vẻ mặt có chút bối rối. Hắn không nói gì, chỉ nhìn tôi.
Tôi có chút kinh ngạc. Không phải hắn nên bảo vệ Thanh Mai của hắn sao? Có lẽ hắn chỉ lo tôi sẽ đánh Thanh Mai của hắn lần nữa ngay tại đó.
Tôi hỏi hắn có chuyện gì nữa không, nếu không thì tôi đi trước.
Hắn hỏi tôi tại sao lại đến đây. Tôi nói chỉ là tiện đường đi qua, hắn không nói gì nữa. Tôi quay người bỏ đi.
Tôi biết, hắn vẫn luôn nhìn theo tôi, cho đến khi tôi lên xe, nhìn qua gương chiếu hậu vẫn thấy hắn đứng mãi ở đó.
Tối hôm đó, không chỉ bóng lưng gầy gò kia cứ lởn vởn, mà hình ảnh người đàn ông tang thương kia cũng lắc lư không ngừng.
Tôi hối hận rồi, không nên đến đó.
Vài ngày sau, một buổi sáng sớm, cha tôi tập Thái Cực xong lên nói với tôi có người đàn ông đứng đợi ở dưới nhà từ 4 giờ sáng, bảo tôi xuống xem thử.
Tôi xuống lầu, nhìn thấy bóng lưng quen thuộc, là hắn.
Khi tôi đi tới, hắn đang hút thuốc, dưới đất có mấy mẩu thuốc lá. Hắn ném điếu thuốc hút dở trong tay, tay có chút lúng túng không biết đặt vào đâu.
Tôi hỏi hắn có chuyện gì.
Hắn nói mẹ hắn đã an táng xong xuôi, tang lễ đã được tổ chức, cảm ơn tôi hôm đó đã đến thăm bà.
Tôi nói chỉ là tiện đường, không cần để tâm.
Hắn im lặng một lúc rồi hỏi tôi, nói y tá hộ lý nghe thấy tôi nói với mẹ hắn về “đứa bé là con trai” gì đó, là có ý gì.
Lòng tôi thắt lại. Không ngờ y tá lại nghe thấy. Hôm đó tôi đã nói với mẹ hắn rằng tôi đã sinh con trai của hắn, nó rất giống hắn, để bà yên lòng.
Tôi suy nghĩ một lát, rồi nói với hắn rằng tôi đã sinh một đứa con trai, được nửa tuổi rồi, nhưng đó chỉ là chuyện phiếm tôi nói với mẹ hắn, không liên quan gì đến hắn.
Hắn im lặng. Hắn nhìn tôi, vẻ mặt cứng đờ, xen lẫn tức giận, hốc mắt hắn đỏ hoe.
Tôi chỉnh lại quần áo rồi quay lưng bỏ đi. Hắn không đuổi theo, chỉ đứng yên tại chỗ rất lâu.
Đã ly hôn rồi, những vướng bận vô nghĩa này, nên cắt đứt được thì cắt đứt đi.
—
Sinh nhật hai tuổi của con trai, bất chấp sự phản đối của tôi và mẹ, cha tôi nhất quyết tổ chức một bữa tiệc lớn tại khách sạn năm sao.
Cha tôi mời rất nhiều họ hàng bạn bè, cùng một số đối tác làm ăn. Sinh nhật một đứa trẻ mà tổ chức gần 20 bàn.
Tôi cảm thấy bất lực, mẹ tôi lắc đầu liên tục. Anh trai tôi an ủi mẹ rằng cha quá vui, vì sinh nhật đầy tháng và một tuổi cha đều không có mặt, lần này muốn bù đắp.
Con trai tôi rất hợp tác, cha tôi bế thằng bé đi vòng quanh hội trường cười vui vẻ, thằng bé thấy ai cũng cười, ai bế cũng vui.
Tôi lặng lẽ rời khỏi đại sảnh, đến góc hành lang khách sạn để hít thở không khí.
Lại là màn đêm, lại là ánh đèn neon đáng ghét. Những ngày trở về này, tôi có chút không phân biệt được rốt cuộc là tôi ghét màn đêm, hay là ghét đèn neon.
Tôi hơi nhớ Vân Nam, nhớ cái tiểu viện nhỏ, nhớ quán cà phê nhỏ bé đó.
Hai người phụ nữ ăn mặc sang trọng, cầm ly sâm panh, đang hăng say buôn chuyện ngay gần tôi. Giọng họ rất rõ ràng, tôi đã nghe thấy.
Hai năm trước, hắn đã bán hết tất cả cổ phần của tập đoàn vì tiền, và bị đá ra khỏi tập đoàn. Cha hắn, chính là cha chồng cũ của tôi, đã lén lút đầu tư vào ngoại hối dẫn đến bị cháy tài khoản, mất hết gia sản, sau đó lại đi cờ bạc, nợ nần chồng chất.
Tôi bước tới, tham gia vào câu chuyện của họ. Tôi hỏi, hiện tại hắn thế nào rồi. Hai người kia nói hắn đã bán hết tài sản, trả được phần lớn khoản nợ cờ b.ạ.c rồi.
Khốn đốn, trắng tay. Hầu hết tất cả họ hàng, bạn bè đều quay lưng với hắn, ngay cả vợ hắn cũng bỏ chạy.
Tôi cười. Ngay cả vợ hắn cũng bỏ chạy, vậy còn Thanh Mai đâu?
Hai người kia nói Thanh Mai không đời nào cưới hắn. Nếu muốn cưới thì đã cưới từ hơn 10 năm trước rồi. Hơn 10 năm trước, hắn yêu Thanh Mai say đắm, nhưng Thanh Mai quay đầu ra nước ngoài. Mấy năm trước cô ta mới trở về, nghe nói là hối hận rồi, nhưng hối hận cũng vô dụng. Hắn đã sa sút đến mức này, cha mẹ Thanh Mai làm sao có thể đồng ý gả con gái cho hắn.
Tôi nghe câu chuyện của người khác mà cảm thấy một trận xót xa.
Thật là một cặp thanh mai trúc mã không đến được với nhau, thật là một người đàn ông phá sản thì vợ bỏ chạy.
Lý do hắn ly hôn tốt nhất là không liên quan gì đến hai chuyện này!
Tôi chạy nhanh về phía trước, rời khỏi hành lang, rời khỏi khách sạn, rời khỏi vùng ánh sáng neon này.
Tôi chạy ngày càng nhanh, thở hổn hển, đột nhiên không biết mình nên đi đâu.
Tôi không biết phải đi đâu để tìm hắn.
Tôi luống cuống lật điện thoại, WeChat đã xóa, số điện thoại cũng xóa rồi.
Tôi không tìm thấy hắn nữa.
Tầm nhìn của tôi trở nên nhòa đi. Tôi chạm vào má mình, ướt đẫm.
Tại sao tôi lại khóc? Hắn dựa vào cái gì mà khiến tôi phải rơi nước mắt vì hắn?!