#Bn131 Chương 2

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 0

Tôi trở về căn nhà của mình, một căn hộ ở khu trung tâm thành phố.

Những đồ nội thất nhỏ mang về từ biệt thự, tôi không cho tháo ra mà dồn hết vào một căn phòng trống.

Ở đây nhộn nhịp hơn nhiều so với biệt thự. Ra khỏi cửa, đi qua đường là đến một trung tâm thương mại lớn.

Cuối tuần, trung tâm thương mại rất đông người.

Tôi thay một chiếc váy dài trắng, không trang điểm, vội vã đi xuyên qua hết cửa hàng này đến cửa hàng khác.

Tôi đã chi khá nhiều tiền trong một hơi.

Đêm đầu tiên trở về nhà mìnhtôi bị mất ngủ.

Tôi mở điện thoại, lục tung WeChat, lục tung danh bạ, chợt nhận ra ngoài bố mẹ và anh trai, tôi không còn bạn bè nào nữa.

Tôi đột nhiên nhớ lại quãng thời gian trước khi kết hôn.

Năm tôi tốt nghiệp Thạc sĩ, tôi trở về nước. Bố mẹ đã tổ chức một bữa tiệc gia đình tại khách sạn năm sao để chào đón tôi.

Tôi đi vệ sinh, vừa ra khỏi phòng riêng, rẽ một cái thì đụng trúng hắn đang cầm ly rượu vang. Hắn hơi say, tôi đi hơi gấp, thế là toàn bộ ly rượu đổ hết lên người tôi.

Tôi vốn nóng tính. Chiếc váy đó tôi mới mặc lần đầu, tôi túm lấy cổ áo hắn và đ.ấ.m cho một cú.

Anh trai dường như cảm ứng được, kịp thời ngăn tôi lại khi tôi sắp tung cú đ.ấ.m thứ hai. Anh nói người này anh quen, là bạn của anh.

Sau này, vì công việc, anh trai cần ở lại một thành phố khác một thời gian, tôi không  việc gì làm nên đi theo.

Trên bàn ăn, tôi gặp hắn lần thứ hai.

Hôm đó hắn không say. Hắn xin lỗi tôi vì đã làm bẩn quần áo, và nói rằng sẵn lòng làm bạn tập quyền Anh cho tôi.

Tôi đồng ý. Tôi ở thành phố đó một tháng, hắn làm bạn tập cho tôi một tháng, chắc là cũng bị tôi đ.ấ.m một tháng trời.

Anh trai thấy không chịu nổi. Anh nói người đó là người thừa kế của một tập đoàn nổi tiếng, cũng là bạn anh, bảo tôi tiết chế lại.

Tôi nghe lời anh trai, không đến phòng tập quyền Anh nữa.

Hắn lại tìm đến, hỏi tôi sao không đi nữa. Tôi nói hắn thân phận tôn quý, làm bạn tập cho tôi thì quá thiệt thòi, hắn cười.

Hắn nói vậy thì đổi sang cách khác, ví dụ như cùng nhau hẹn hò đi dạo trung tâm thương mại, ăn cơm, du lịch.

Có lẽ là vì ánh hoàng hôn hôm đó quá đẹp, hoặc nụ cười của hắn khiến tôi thấy đặc biệt cuốn hút, tôi lại đồng ý.

Ba tháng sau, công việc của anh trai hoàn thành, anh ấy phải về. Còn tôitôi đồng ý lời thỉnh cầu của hắn, chọn ở lại.

Anh trai nói tôi bị “não yêu đương” rồi, sớm muộn gì cũng chịu thiệt. Tôi cãi lạinói chưa chắc ai mới là người thiệt.

Bốn tháng sauhắn cầu hôn, tôi đồng ý. Bố mẹ hai bên đều vui mừng, coi như môn đăng hộ đối.

Hôn lễ rất long trọng, tôi hoàn toàn ở lại thành phố này.

Tối hôm kết thúc hôn lễ, tôi thấy hắn nhìn chằm chằm vào điện thoại. Tôi hỏi bị saohắn nói  một người bạn lớn lên cùng nhau đã không đến dự đám cưới, hắn thấy hơi buồn.

Hóa ra nhiều chuyện đã  manh mối từ rất lâu rồi, chỉ là lúc đó tôi không để tâm.

Ai lại đi buồn bã trong ngày cưới vì một người bạn tốt không đến dự, mà người bạn tốt đó lại còn là một cô gái xinh đẹp chứ?

Tôi bước xuống giường, không muốn nghĩ nữa.

Mọi thứ đã qua rồitôi tự an ủi mình.

Tôi mở tủ quần áo, cắt nát hết những chiếc váy ngủ ren đó rồi vứt vào thùng rác.

Ngủ ngon lành.

Sáng thứ Ba, 9 giờ sáng, tôi đã đợi nửa tiếng ở Cục Dân chính.

Tôi hơi tức giận. Người đòi ly hôn là hắn, tại sao lại để tôi đợi lâu như vậy?

Người vội vã đến là luật sư của hắn. Luật sư nói hắn  chút việc không thể đến trực tiếp, mang theo giấy ủy quyền. Thủ tục đầy đủ, rất nhanh chóng giấy đăng ký kết hôn đã biến thành giấy chứng nhận ly hôn.

Tôi không giận nữa. Vì để cưới bạch nguyệt quang, đến ly hôn cũng không đích thân đến, quả là  “thành ý” lắm.

Hắn gửi một tin nhắn WeChat, nói hy vọng sau này tôi luôn hạnh phúc, bình an khỏe mạnh.

Tôi cười. Bình an khỏe mạnh, đúng là lời chúc sáo rỗng. Tôi không trả lời, chặn WeChat và số điện thoại của hắn.

Ai bảo ly hôn rồi vẫn  thể làm bạn? Cứ xem như từ nay gặp lại cũng là người xa lạ đi.

Mùa thu của thành phố này rất ngắn. Áo gió còn chưa mặc được mấy ngày đã phải khoác áo len dày rồi.

Tôi “bày bừa” ở căn nhà mình suốt hai tháng, rồi anh trai biết tin, đến hỏi han.

Đúng vậytôi không hề nói với ai chuyện tôi ly hôn.

Kết hôn rất đột ngột, ly hôn cũng rất đột ngột, họ nên tập làm quen. Rồi họ sẽ biết thôi.

Khi gặp anh trai, tôi cười. Sau hai tháng, cuối cùng tôi cũng gặp được một người quen thuộc.

Anh trai đưa tôi đi ăn một bữa thịnh soạn, mấy lần định nói lại thôi. Tôi biết anh ấy lại muốn giáo huấn tôi. Tôi không cho anh ấy cơ hội, tôi nói: “Ai bảo em chịu thiệt.”

Tôi không thừa nhận, và sẽ không bao giờ thừa nhận.

Tôi nói một câu bên tai anh trai, anh ấy sững sờ.

Một tuần sautôi nói với anh trai là tôi muốn đến Vân Nam ở một thời gian.

Anh trai lập tức sắp xếp cho tôi.

Đó là một tiểu viện ngập nắng, trồng đầy hoa cỏ,  kèm một mặt bằng  thể mở một quán nhỏ.

Ở đây không khí rất tốt, hoa cỏ thơm ngát, trời rất xanh, mây rất trắng, nước rất trong, ngay cả cá cũng rất tự do.

Mẹ tôi bỏ bố, cũng đến “đóng quân” ở tiểu viện của tôi.

Tôi mở một quán cà phê. Tôi không biết gì cả, anh trai tìm cho tôi một nhân viên pha chế và một cô phục vụ trẻ.

Nhân viên pha chế rất đẹp trai, là một chàng trai trẻ tràn đầy sức sống khoảng hai mươi tuổi. Vừa tốt nghiệp đại học, đang mơ hồ về cuộc đời, bị anh trai tôi dụ dỗ đến làm thợ pha cà phê.

Cô phục vụ trẻ là một cô gái địa phương mười chín tuổi, da trắng trẻo, tết hai b.í.m tóc đuôi sam, gặp ai cũng cười trước.

Quán cà phê bắt đầu hoạt động. Vì cà phê ngon và cô phục vụ rất hoạt bát, khách hàng dần dần đông lên.

Ngoài việc thỉnh thoảng thu tiền, nghe khách kể chuyện của họ, tôi chẳng quản lý việc gì khác, cũng không thể quản được.

Dù bận rộn đến mấy, mỗi tháng anh trai cũng sẽ đến thăm tôi một lần, mang theo đồ ăn ngon, đồ chơi, và chở tôi đi dạo quanh thành phố.

Bố quá bận. Trước kia  mẹ gánh vác công ty, bố là một người phó mặc công việc nổi tiếng, CEO trên danh nghĩa. Giờ mẹ xin nghỉ phép dài hạn, bố đã mấy lần bàn với anh trai, đòi để ông cũng được về đây với tôi, nhưng đều bị anh trai từ chối.