#BN117 Chương 5

Cập nhật lúc: 19-03-2026
Lượt xem: 0

Những giấc mơ xa vời như vậy, tôi không dám mơ.

“Nhưng lỡ đâu, lỡ đâu anh ấy lại thích em thì sao?”

Chị tôi đúng là nghĩ được mọi chuyện.

Trước ngày lễ tình nhân, thị trưởng Ngô hỏi tôi có rảnh không, muốn cùng tôi đi xem phim.

“?”

“Thị trưởng Ngô, tôi có lẽ không rảnh.”

“Sao lại không rảnh? Hay là cô nghĩ tôi đang đùa giỡn tình cảm của cô? Lẽ nào cô không nhận ra tôi đang muốn theo đuổi cô sao?”

Đã nói thẳng thế này rồi…

“Anh đã tìm hiểu rõ về quá khứ của tôi chưa?”

“Tôi biết, tôi đã xem hồ sơ của cô. Tôi thấy không có vấn đề gì cả. Cô cũng không cần đề phòng tôi, nghĩ rằng tôi đến vì tiền của cô.

“Cha tôi làm kinh doanh, mẹ tôi làm trong chính quyền, tôi còn một anh trai làm thương mại.”

“Có lẽ số tiền của cô là lớn ở thị trấn nhỏ này, nhưng với tôi, nó không đáng là bao.

“Đồng chí Tiểu Nguyên, nếu chúng ta ở bên nhau, có thể cùng nhau phấn đấu đi lên.

“Còn nữa, tôi từng kết hôn một lần, đã ly hôn hai năm trước. Năm nay tôi 35 tuổi, không có con, có chút tiền tiết kiệm, ở tỉnh có nhà và xe.”

Tôi nghĩ, đây là màn giới thiệu đầy thành ý nhất mà tôi từng nghe.

“Tôi sẽ suy nghĩ.”

Nhưng tôi vẫn cảm thấy mình không xứng.

“Vậy tôi sẽ mua vé xem phim ở huyện. Khi đó, chúng ta sẽ cùng ăn tối, rồi đi xem phim.”

Thật sự nên từ chối sao?

Tôi biết, mình không nỡ từ chối.

Tôi cũng từng muốn tiến lên một chút, muốn tìm một người đàn ông cùng chí hướng để đi cùng suốt đời.

Nhưng với quá khứ của tôi, có mấy người đàn ông chấp nhận?

Sau vài ngày cân nhắc, đến ngày lễ tình nhân, tôi tan làm về nhà, trang điểm thật đẹp và đợi anh ấy đến đón.

Đây là lần đầu tiên tôi nhận được hoa hồng và sô-cô-la, lần đầu tiên đi ăn tối và xem phim với một người đàn ông.

Anh ấy chỉ nắm tay và hôn tôi, rồi đưa tôi về nhà.

Tôi còn tưởng sẽ xảy ra chuyện gì đó không dành cho trẻ con.

Thực ra, tôi đã sẵn sàng.

Chúng tôi chính thức hẹn hò, không giấu giếm.

Lần đó tôi gọi anh ấy là “thị trưởng Ngô”, anh ấy hôn tôi thật sâu, bắt tôi phải đổi thành “Thanh Nhuận”.

Cái tên của anh ấy giống như con người, ôn nhuận như ngọc.

Ngày nghỉ lễ Quốc tế Lao động, chúng tôi về thăm nhà anh.

Bố mẹ anh hiền hòa hơn tôi tưởng, anh trai và chị dâu anh cũng rất dễ gần, các cháu ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Mẹ anh nói chuyện riêng với tôi, khiến tôi căng thẳng đến toát mồ hôi.

“Dì đã nghe Thanh Nhuận kể về con.”

Tôi siết chặt tay, chuẩn bị tinh thần bị bà ghét bỏ, xỉa xói và yêu cầu rời xa con trai bà.

“Những chuyện đó không phải lỗi của con, chúng ta cũng không lấy đó để đánh giá con thấp kém.”

“Qua cách ăn nói và hành động, dì thấy con là một cô gái tốt.”

“Vậy hai đứa định khi nào kết hôn? Sau kết hôn có dự định gì cho tương lai?”

Tôi bị mấy câu hỏi của bà làm cho bối rối.

“Dì… dì nói gì ạ?”

“Dì nghĩ nên cưới vào dịp Quốc khánh hoặc Tết Nguyên đán, con thấy thế nào?”

Tôi nào có ý kiến gì.

Đầu óc tôi rối bời.

“Anh thấy đề nghị của mẹ rất hay. Tiểu Vũ, em đồng ý làm vợ anh chứ?”

Tôi ngơ ngác gật đầu.

Anh ấy lấy ra chiếc nhẫn đã chuẩn bị sẵn, đeo vào tay tôi.

Đám cưới của tôi và Thanh Nhuận không cầu kỳ, không mời nhiều người.

Đơn giản nhưng trang trọng.

Anh ấy để toàn bộ tiền bạc cho tôi làm sính lễ, bố mẹ anh cũng tặng rất nhiều quà.

“Chú rể, giờ có thể hôn cô dâu của mình.”

Tôi nhìn chị gái, chị khóc không thành tiếng, nhưng trong mắt là niềm vui và lời chúc phúc.

Tôi chưa bao giờ nhận được tình yêu thương từ cha mẹ, nhưng tôi có một người chị luôn đối xử tốt với tôi, cho tôi sự ấm áp.

Tôi không trở thành một kẻ xấu hoàn toàn, công lao lớn nhất là nhờ chị.

8.

Cuộc sống sau hôn nhân phong phú và hạnh phúc hơn tôi tưởng.

Anh ấy là một người đàn ông biết tận hưởng và yêu cuộc sống.

Anh ấy cũng rất giỏi nấu ăn.

Tôi thường cười và nói rằng, có lẽ kiếp trước tôi đã cứu cả dải Ngân Hà. Dù rằng trước năm 13 tuổi, cuộc sống của tôi không khác gì loài chó lợn.

Nhưng giờ đây, những ngày tháng đen tối đã qua, hạnh phúc tràn đầy.

Hôm đó, chị tôi gọi điện nói rằng bố tôi ngã từ mái nhà xuống, gãy cột sống.

Người góa phụ kia đưa ông về, bỏ lại trước cửa nhà tôi.

Mẹ tôi không cho ông vào nhà, để mặc ông nằm ngoài cửa gào thét, kêu rằng mình đau đến chết đi sống lại, thậm chí còn chửi rằng:

“Trời ơi, sao không có sét đánh chết đứa con bất hiếu này đi!”

Mẹ tôi lấy một miếng giẻ bẩn nhét vào miệng ông, sau đó đẩy ông vào chuồng lợn.

Nghe chị tôi kể lại, tôi cười đến mức đau cả bụng.

Chồng tôi, anh Ngô, phải xoa bóp cho tôi hồi lâu tôi mới bình tĩnh lại.

Sau đó, tôi bảo anh ấy đưa tôi đến bệnh viện vì tôi nghĩ mình có thể đã mang thai.

Kết quả kiểm tra cho thấy tôi đã mang thai được hai tháng.

Anh Ngô lo lắng đến mức mắng tôi một trận, trách tôi không biết tự chăm sóc bản thân.

Tôi hiểu vì sao mẹ tôi làm như vậy. Bà đang cố lấy lòng tôi.

Bà biết rất rõ rằng con trai bà không thể dựa vào.

Chị tôi có chút tiền, nhưng còn ba đứa con trai của chị phải lo chuyện học hành, cưới vợ, sinh con, tất cả đều cần rất nhiều tiền – chị không thể gánh nổi.

Vậy nên, bà nhắm đến tôi.

Tôi chỉ muốn nói với bà hai chữ: “Mơ đi!”

Anh trai tôi, nếu còn gọi là anh trai, đã lén lút với chị dâu ruột của mình, bị anh cả bắt gian tại trận. Hai anh em đánh nhau sống chết, cuối cùng anh cả mất mạng, còn hắn thì bị bắt và đối mặt với án tù.

Về việc phải ngồi tù bao lâu, tôi chỉ mong là cả đời.

Hôm bố tôi hấp hối, chị tôi ép tôi quay về.

Tôi đứng ngoài cửa, nhìn thấy ông đã được tắm rửa sạch sẽ, mặc đồ tang, chờ đến giây phút trút hơi thở cuối cùng.

Ông nhìn tôi, mở miệng gọi:

“Tiểu Vũ.”

Tôi không đáp, cũng không bước vào.

Ông gầy gò, già nua, và đầy sự hèn mọn.

Mọi người đều nói: “Người chết như đèn tắt.” Họ bảo tôi nên vào nhìn ông một lần, nói vài câu, và tha thứ cho ông.

Tôi không.

Tôi không bao giờ tha thứ.

Ông là cơn ác mộng cả đời tôi.

Giờ đây tôi đã 30 tuổi, là mẹ của một đứa trẻ, nhưng mỗi đêm tôi vẫn thức giấc vì những cơn ác mộng.

Anh Ngô đã nhiều lần vuốt ve những vết sẹo trên cơ thể tôi, ánh mắt đầy đau lòng.

Con gái tôi thường dùng bàn tay nhỏ bé chạm vào, rồi thổi nhẹ: “Hết đau rồi, mẹ ơi.”

“Tiểu Vũ, Tiểu Vũ…”

Ông đưa tay về phía tôi.

Tôi nhìn ông một cách lạnh lùng, nhìn ánh mắt ông đầy thất vọng.

Rồi nhìn ông từ từ hạ tay xuống, từ từ trút hơi thở cuối cùng.

Tôi thở ra một hơi nặng nề.

Con quỷ này cuối cùng đã chết.

Khi nước mắt tôi rơi xuống, tôi không biết đó là vì đau buồn khi từ nay không còn bố, hay vì cảm giác được giải thoát.

Từ nay, ông sẽ không bao giờ có thể đánh tôi, hay tát tôi nữa.

Anh Ngô ôm chặt tôi:

“Có anh ở đây, đừng sợ.”

“Vâng.”

Tang lễ của bố tôi do chị tôi lo liệu, tiền bạc cũng là chị chi trả.

Mẹ tôi nhiều lần ngồi bên cạnh tôi, muốn nói điều gì đó.

“Không cần nói gì cả. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho các người. Tôi đến đây không phải vì các người, mà là vì không muốn người ta dị nghị, không muốn chị tôi phải khó xử.

“Và còn bà nữa, hãy tránh xa tôi. Nhìn thấy bà, tôi chỉ nhớ đến những lần bị bà chửi bới, đánh đập.”

Bà muốn nói lời xin lỗi.

Nhưng thứ tôi cần không bao giờ là một lời xin lỗi, cũng không phải sự ân hận muộn màng hay tình thương giả tạo.

Khi anh Ngô được thăng chức, chuyển lên huyện làm việc, tôi quyết định dọn đi.

Quán ăn để lại cho chị tôi.

“Tiểu Vũ…”

“Chị, ba căn nhà mặt phố này em để lại cho chị, coi như lời cảm ơn của em với chị. Ba căn nhà này dành cho ba đứa nhỏ, đó là điều em có thể làm với tư cách là dì của chúng.

“Chị không cần từ chối. Sau này còn mẹ, chị phải chăm sóc bà, lo chuyện sống chết của bà, em sẽ không can dự. Đến ngày bà qua đời, cùng lắm em đứng ở cửa nhìn, không nói gì.

“Chị à, em không phải là kẻ máu lạnh, chỉ là em quá hận họ. Dù bà có hèn mọn đến đâu, có hối hận thế nào, em cũng không tha thứ. Chị đừng khuyên em.”

Lần này chị không từ chối.

“Tiểu Vũ, sau này hãy sống thật tốt, mỗi ngày đều hạnh phúc.”

Hôm tôi rời đi, mẹ tôi luộc trứng.

Bà đưa cho tôi, nhưng tôi không nhận.

“Tiểu Vũ…”

Tôi không đáp, lên xe và rời đi.

Cả đời này, tôi sẽ không gọi bà một tiếng “mẹ” nữa.

Bởi bà không xứng.

Tôi cũng không cần bà can thiệp vào cuộc sống của tôi.

Tôi chỉ muốn sống tốt cuộc đời mình.

Còn bà, không liên quan gì đến tôi.

“Mẹ ư?”

Bà không xứng.

“Nguyên Vũ xinh đẹp của tôi, xuống xe xem ngôi nhà mới của chúng ta đi nào.”

Anh Ngô ôm cô con gái đang chảy nước miếng, đưa bàn tay rộng lớn, ấm áp về phía tôi.

Tôi bật cười.

Đặt tay mình lên đó.

Anh ấy nắm lấy tay tôi, thật chặt, không hề buông.

Anh ấy từng nói sẽ nắm tay tôi đi hết cuộc đời.

Lời hứa ấy thật tuyệt vời.

_Hết_