#BN117 Chương 2
Sau đó, tôi không dám ăn thịt lợn nữa, cũng không dám ngồi ăn cơm cùng bàn.
Chỉ ăn tạm những gì họ ăn thừa.
Có người nói con của chị tôi không phải con của anh rể, mà là con của bố chồng chị – chính là trưởng thôn.
Tôi tức giận cãi nhau với họ.
Bọn họ đông người hơn, tôi không đánh lại, bị họ đánh cho mặt mũi bầm dập. Về nhà, tôi không nhận được sự an ủi hay che chở từ bố mẹ, chỉ nhận được trận đòn tàn nhẫn của họ.
Chị đến thăm tôi, tôi khóc, chị cũng khóc. Chị lau nước mắt cho tôi:
“Tiểu Vũ, chị đưa em lên thị trấn học, được không?”
Tôi thực sự rất muốn thoát khỏi ngôi nhà này, chưa từng nghĩ đến chị tôi phải trả giá như thế nào.
Ở thị trấn, học phí của tôi là chị trả, đồ ăn thức uống cũng là chị lo.
Cuối tuần, thứ Sáu về nhà làm việc, Chủ nhật lại lên trường học.
Thành tích học tập của tôi rất tốt, thầy cô luôn khuyến khích tôi cố gắng học hành để sau này thi đỗ đại học.
Chị lên thăm tôi ở thị trấn, bụng chị lại lớn hơn.
“Chị, chị lại mang thai à.” Tôi khi đó ngây thơ, còn cảm thấy vui.
Chị cười, lại nhét cho tôi một quả trứng và mười tệ:
“Đói thì mua bánh bao mà ăn, lần sau chị đến sẽ lại đưa em thêm.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Khi tôi thi đỗ cấp ba, bố mẹ nhất quyết không cho tôi lên huyện học. Trưởng thôn lại đến nhà tôi, nói chuyện với bố trong phòng khách.
Tôi lén nghe thấy một câu:
“Đại Nữu lại mang thai rồi.”
Chị tôi đã sinh hai cậu con trai.
Tôi hy vọng chị sinh con gái, lại không hy vọng chị sinh con gái.
Lúc tôi lên huyện học cấp ba, chị chuẩn bị rất nhiều đồ đạc, còn đưa tôi 200 tệ:
“Nhớ giấu kỹ tiền, đừng để mất. Học hành cho tốt, nhất định phải thi đỗ đại học.”
“Chị, sau này em làm nên chuyện, nhất định sẽ bảo vệ chị.”
Chị cười.
Anh rể ngốc của tôi cũng cười hề hề, rồi chơi bùn với hai đứa con trai lớn.
Cuối cùng, tôi cũng thi đỗ đại học, thoát khỏi ngôi làng nhỏ bé đó và đến thành phố lớn. Khi chị đưa tiền sinh hoạt, tôi đã từ chối.
Tôi đã lớn, biết rõ số tiền chị đưa tôi từ đâu mà có, cũng hiểu được những khổ nhục chị phải chịu.
Bốn năm đại học, tôi cũng tiết kiệm được chút tiền. Việc trúng số là một sự bất ngờ.
Sau khi trúng số, việc đầu tiên tôi làm là gọi cho chị.
Tôi muốn đón chị rời khỏi ngôi làng nhỏ, cùng tôi đến thành phố khác sống.
Nhưng chị từ chối.
Tôi biết chị không nỡ rời ba đứa con, cũng có lẽ không nỡ rời người chồng ngốc nghếch kia.
Chỉ là, tôi không ngờ rằng, chị không đến, nhưng bố mẹ tôi dẫn theo những kẻ lười biếng trong họ đến tận nơi tìm tôi.
3.
Con dao bổ củi trong tay tôi đã được mài sắc và bén từ lâu.
Đừng hỏi tại sao tôi lại chuẩn bị thứ này, những trải nghiệm thuở nhỏ đã khiến tôi phải luôn cảnh giác.
“Con tiện nhân này, mau đưa vé số ra đây, nếu không tao sẽ mang mày về nhà bán cho mấy lão độc thân, họ rất thích sinh viên đại học đấy.”
Anh trai tôi nhảy lên, chỉ tay vào mặt tôi mà chửi rủa:
“Đừng tưởng mày cầm con dao bổ củi thì tao sẽ sợ… Á, ngón tay của tao!”
Tôi vung dao chém, nhưng tiếc là không chặt đứt được ngón tay anh ta, chỉ rạch một vết thương nhỏ.
Nhưng đối với một kẻ lười nhác, chưa bao giờ chịu đau như anh ta, thì vết thương nhỏ này cũng đủ làm anh ta hét lên như sắp chết, trông vô cùng thảm hại.
Mẹ tôi không còn gào khóc than trời nữa, mà hét lên giận dữ:
“Con tiểu tiện nhân trời đánh, dám ra tay với anh mày, tao sẽ đập chết mày!”
Bà lao về phía tôi. Tôi giơ chân đá thẳng vào bụng bà.
Nghe tiếng bà rên rỉ đau đớn, trong lòng tôi lại thấy thoải mái lạ thường.
Lần này, bố tôi lại đặc biệt bình tĩnh, không ra tay.
Mấy ông anh họ và em họ đi cùng từ lâu đã bỏ chạy toán loạn, sợ bị liên lụy.
Tôi nói rồi, muốn lấy tiền thì phải giữ được mạng mà tiêu.
Bố tôi nắm lấy mẹ bằng một tay, tay kia túm lấy anh tôi, nhìn tôi lạnh lùng:
“Mày đưa vé số ra đây, tao sẽ tha cho mày lần này.”
“Thế nếu tôi không đưa thì sao?” Tôi hỏi lại.
“Mày cứng cánh rồi đúng không? Nghĩ là tao không trị được mày à?”
“Có gì ông cứ làm, nếu tôi sợ, tôi sẽ nhảy từ cửa sổ này xuống.”
Tôi vung dao bổ củi trong tay.
Anh trai tôi sợ hãi hét lên: “Bố, bố!”
“Mau đưa thằng con trai quý giá của ông đi bệnh viện đi. Nếu đi muộn, không khéo sẽ bị nhiễm trùng, thối thịt rữa xương.”
Anh tôi nghe vậy, càng sợ hãi hét lớn: “Bố, bố, con muốn đi bệnh viện!”
Mẹ tôi đau lòng kêu “trời ơi tim gan tôi”, giục bố tôi nhanh chóng đưa anh đi.
“Đợi chữa xong cho con trai rồi quay lại xử nó!”
Họ đến đầy tự tin, hoành tráng. Nhưng ra về thì nhục nhã, thảm hại.
Tôi biết họ sẽ về bàn kế hoạch tiếp theo.
Dù sao, tôi đã không còn là đứa trẻ yếu ớt, dễ bị đánh mắng và sỉ nhục như trong ký ức của họ nữa.
Tôi dám giơ dao với họ, dám đối đầu, dám chửi thẳng vào mặt họ.
Người đi, nhà trống, để lại đầy tàn thuốc trên sàn. Người bạn cùng phòng ghép chung nhà ló mặt ra, vẻ lo lắng:
“Nguyên Vũ, đó thực sự là bố mẹ cậu à?”
Tôi hít một hơi sâu: “Ừ, đúng vậy, không phải giả đâu. Xin lỗi vì đã làm cậu sợ, tôi sẽ sớm chuyển đi.”
Tôi đứng dậy, bắt đầu thu dọn căn phòng.
Tôi không ngờ họ lại tìm đến đây, càng không ngờ họ có thể xác định chính xác chỗ tôi ở.
Tôi đứng trên ban công, gọi điện cho chị:
“Họ đến rồi.”
“Ai cơ?” Chị tôi khựng lại rồi hét lên: “Bố mẹ đến tìm em rồi à?”
“Ừ.”
“Tiểu Vũ, em mau đi đi, đến một nơi không ai quen em mà bắt đầu lại. Đừng gửi thư cho chị, cũng đừng gọi điện.”
“Chị, em không trách chị. Em chỉ muốn nói với chị rằng em không sợ họ nữa. Em có thể làm chỗ dựa cho chị, em có thể bảo vệ chị. Chị, mấy hôm nữa em sẽ về.”
“Tiểu Vũ, đừng về!” Chị tôi vừa nói vừa khóc, “Tiểu Vũ, chị xin em, đừng về. Em đi đi, đi thật xa.”
Tôi có thể đi đâu?
Ở ngôi làng nhỏ xa xôi đó, chị là người thân duy nhất của tôi.
Nếu đi, tôi cũng phải đưa chị đi cùng.
Tôi không ngờ, sau khi tôi cúp máy, người chị vốn luôn dịu dàng của tôi lại đánh mẹ chồng một trận.
Khi chị chồng nghe tin chạy về, chị tôi cũng đánh luôn chị chồng.
Bố mẹ tôi nhanh chóng bàn bạc xong kế hoạch mới – dùng dư luận để ép tôi.
Họ quỳ trước cổng khu chung cư, trước mặt dựng một tấm biển ghi:
“Con gái trúng số 10 triệu nhưng không cho gia đình một xu. Anh trai đã hơn 30 tuổi chưa lấy vợ, nếu con bé cho vài triệu, anh trai có thể xây nhà, cưới vợ, sinh con nối dõi.”
Họ tính toán rất kỹ.
Nhưng tiếc thay, người xem bây giờ không hề ngu ngốc.
“Đây là người từ bộ lạc nào vậy? Đến năm 2022 rồi mà còn bắt em gái đưa tiền cho anh trai xây nhà cưới vợ, não họ hỏng à?”
“Xã hội phong kiến đã sụp đổ từ lâu rồi.”
“Nhìn ba người này là biết không phải hạng tốt đẹp gì.”
“Đúng là tận cùng của sự vô liêm sỉ, quỳ trước cổng nhà ép con gái, con bé này đúng là nạn nhân của thế kỷ.”
Họ tưởng dư luận sẽ làm tôi tổn thương.
Nhưng họ không biết, tôi đã chuẩn bị xong mọi thứ, thuê hai vệ sĩ giỏi võ, và lên máy bay trở về.
Họ không vào được khu chung cư, lại đến cổng trường tôi quấy rối.
Nhưng tôi đã tốt nghiệp, còn là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc.
Hành động ngu ngốc của họ chỉ khiến đàn em tôi khinh bỉ:
“Hơn 30 tuổi rồi mà vẫn là đứa trẻ to xác chưa cai sữa, thật đáng xấu hổ.”
“Nếu là tôi, tôi cởi thắt lưng, tìm nơi hoang vu mà treo cổ tự tử cho rồi.”
Họ không thể kiên trì lâu.
Ở thành phố lớn, chi phí rất cao, ăn uống, chỗ ở đều cần tiền. Với số tiền ít ỏi tích góp được, chỉ vài ngày là tiêu hết.
Tôi chờ xem họ hết tiền, phải đi xin xỏ mà về nhà.
4.
Chị gái tôi vừa khóc vừa cười khi gặp tôi:
“Sao em lại về? Chẳng phải chị bảo em đừng về sao?”
“Chị…”
Sau nhiều năm không gặp, tôi ôm chặt lấy chị.
Chị rất gầy, mặc cũng rất phong phanh.
Tôi vừa thương vừa thấy áy náy.
Anh rể ngốc nghếch đứng bên cạnh, cười hề hề:
“Tiểu Vũ, Tiểu Vũ về rồi!”
Tôi cảm thấy anh hình như đã không còn ngốc như trước.
Chị gái tôi còn tưởng một trong hai vệ sĩ là bạn trai tôi, khi biết đó là vệ sĩ, chị hơi thất vọng:
“Cũng tốt, nên tìm một vệ sĩ, lo xong việc thì rời đi.”
“Sau đó tìm một người đàn ông đáng tin để kết hôn, yên bề gia thất.”
Chị tôi, dù ở bất cứ thời điểm nào, vẫn luôn nghĩ cho tôi.
“Chị, chị đi với em được không?”
Chị tôi kiên quyết lắc đầu:
“Tiểu Vũ, chị không đi được nữa.”
“Chồng chị như vậy, không thể rời chị. Ba đứa trẻ còn nhỏ, cũng không thể thiếu chị.”