#BN011 Chương 8
26
Cố Tư Niên rất thông minh, hẳn anh hiểu ý của tôi.
Một ngụm máu lập tức trào ra khỏi cổ họng.
Tôi vội vã chạy ra ngoài gọi bác sĩ, để lại phía sau tiếng gọi khàn khàn, yếu ớt của anh.
Trên đường gấp gáp tìm bác sĩ, trong đầu tôi bất giác hiện lên từng khoảnh khắc bên cạnh Cố Tư Niên.
Những ký ức trào dâng rồi tan biến, cuối cùng chỉ còn là quá khứ.
Tôi không biết câu nào của anh là thật, hoặc có lẽ… tất cả đều là thật.
Nhưng tôi cũng không muốn quay đầu lại nữa.
27
Sau đó, tôi không gặp lại Cố Tư Niên.
Tôi chọn tiếp tục học lên cao, ra nước ngoài du học, theo đuổi một cuộc sống mới.
Thẩm Viên vẫn bên cạnh tôi, tiếp tục theo đuổi tôi như trước.
So với cuộc sống sau khi tốt nghiệp, chỉ biết ở nhà làm vợ Cố Tư Niên, thì cuộc sống hiện tại dường như khiến tôi cảm thấy mãn nguyện hơn.
Tôi cũng đã vài lần chạm mặt Kiều Uyển trong những buổi tiệc gia đình.
Cô ta nhiều lần muốn bắt chuyện với tôi, nhưng tôi đều lảng tránh.
Chẳng có gì đáng để nói nữa cả.
Cô ta cũng là người kiêu ngạo, nên sau đó không tìm tôi nữa.
Kiều Uyển không ở bên Cố Tư Niên.
Cô ta ở lại thủ đô hai năm, rồi lại chọn đi du ngoạn khắp thế giới.
Mẹ tôi thắc mắc vì sao tôi và Kiều Uyển đột nhiên lạnh nhạt đến mức như người xa lạ.
Tôi không nói gì cả.
Những chuyện rối ren đó cũng chẳng còn gì đáng nhắc đến nữa.
Phiên ngoại – Cố Tư Niên
1
Khoảnh khắc tôi hèn hạ nhất trong đời… là khi tôi nằm trên giường bệnh vì xuất huyết dạ dày, cầu xin cô vợ nhỏ cho tôi thêm một cơ hội.
Cô ấy là người mềm lòng.
Tôi nhìn thấy trong mắt, sự lưu luyến và ngưỡng mộ ngày xưa đã hoàn toàn biến mất.
Thế nên tôi chỉ có thể dùng khổ nhục kế, cầu mong cô ấy động lòng, cho tôi một nước cờ tiếp theo.
Nhưng cô ấy lại cự tuyệt không đồng ý.
Cô ấy đã quyết tâm rời xa tôi, quyết tâm không bao giờ gặp lại.
Đêm đó, tôi ho ra rất nhiều máu, gọi tên Kiều Kiều hết lần này đến lần khác… nhưng vẫn không thể níu kéo thêm một lần gặp gỡ.
Ba ngày sau, cô ấy ra nước ngoài du học.
Như thể sợ tôi sẽ mãi ám lấy cô ấy không buông.
2
Phàn Húc Nhiên nói đầu óc tôi không tỉnh táo, ba mươi mấy tuổi rồi mà bị một cô gái ngoài hai mươi chơi đùa đến mức sống dở chết dở.
Tôi không đáp lại.
Tôi chưa bao giờ hoang mang đến thế.
Tôi từng nghĩ rằng, tình cảm tôi dành cho cô vợ nhỏ chẳng sâu đậm đến vậy, nên tôi tôn trọng quyết định của cô ất.
Dù khi Kiều Kiều bật khóc, tim tôi cũng đau nhói, nhưng tôi vẫn chẳng chịu tỉnh ngộ.
Tôi vậy mà… cứ thế để cô ấy rời đi.
Tôi từng nghĩ cô ấy sẽ quyến luyến vòng tay tôi, sẽ khóc lóc mà muốn quay về.
Không ngờ, nhanh chóng có người mới bên cạnh—một người trẻ trung, thú vị, tràn đầy sức sống, vô cùng xứng đôi với cô ấy.
Tôi hết đêm này đến đêm khác trằn trọc không ngủ nổi.
Mỗi phút mỗi giây đều nghĩ xem Kiều Kiều đang làm gì.
Đang làm gì… với người đàn ông kia.
Nghĩ đến đau cả đầu.
Nghĩ đến mức chỉ có rượu mới làm tôi dễ chịu hơn một chút.
Phàn Húc Nhiên rất muốn tác hợp tôi với Kiều Uyển, nhưng tôi chẳng có hứng thú.
Kiều Uyển còn dám bỏ thuốc tôi, đúng là một thủ đoạn ghê tởm.
Cô ta vậy mà lại trở thành một con người đáng khinh đến thế.
3
Sau này, tôi không ít lần tự hỏi bản thân mình rằng hững năm tháng tôi ở bên Kiều Uyển rốt cuộc là gì?
Có lẽ chỉ là ham muốn của tuổi mới lớn.
Đến cả nắm tay cô ta, tôi cũng chỉ hiếm hoi được mấy lần.
Thuận theo số phận chăng?
Có lẽ tôi cũng là kiểu người dễ dàng thuận theo hoàn cảnh.
Kiều Uyển theo đuổi tôi, tôi thấy cô ta cũng tạm được, thế là đồng ý.
Rồi cứ thế mà ở bên nhau nhàn nhạt, theo ý cô ta mà chụp ảnh lưu giữ kỷ niệm, để ảnh cô ta vào ví tiền.
Tôi đã bao lần hồi tưởng, tự chất vấn… Vì sao bức ảnh đó lại nằm trong ví tôi suốt bao năm mà không vứt đi?
Có lẽ, nếu tôi sớm ném nó đi, những chuyện sau này đã chẳng xảy ra.
Tôi đã không ly hôn với Kiều Kiều.
Kiều Uyển nói tôi vô cảm, hoặc thậm chí là không có tình cảm.
Tôi lại không cho là vậy.
4
Tóc mai tôi đã điểm sợi bạc.
Năm thứ hai kể từ ngày Kiều Kiều rời khỏi Bắc Kinh, Phàn Húc Nhiên nói với tôi rằng cô ấy và Thẩm Viên chính thức hẹn hò.
Tôi luôn là một người lý trí.
Tôi nghĩ, chắc mình sẽ sớm thoát khỏi những cảm xúc này thôi.
Thế nhưng, càng vùng vẫy, tôi lại càng chìm sâu.
“Chồng ơi, trên đường về nhớ mua cháo ngô của Phượng Tường Lâu cho em nhé! Thích anh nhất luôn đó! ”
“Chồng ơi, em mua cà vạt mới cho anh nè, thử xem đi! ”
“Oa, đẹp trai quá! Chồng em đẹp trai nhất! ”
Thanh âm làm nũng của Kiều KIều như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Suốt hai năm nay, tôi đã thử mở lòng với những mối quan hệ mới, nhưng tất cả đều thất bại.
Tôi nhớ Kiều Kiều.
Tôi rất nhớ cô ấy.
Uống hai viên thuốc ngủ, tôi mới miễn cưỡng chìm vào giấc mộng.
Tôi siết chặt chiếc váy dài cô ấy để quên ở nhà, tìm kiếm chút hương thơm còn sót lại.
Hương thơm đó… đến từ một ngày đông rực rỡ ánh mặt trời.
Trên con đường phủ một lớp tuyết mỏng, dưới những cành cây trơ trọi.
“Anh gì ơi, anh đánh rơi ví này. ”
Thiếu nữ có đôi mắt trong veo như ánh nước, lông mi vương chút bông tuyết, nhoẻn miệng cười rạng rỡ đến mức khiến tim tôi lỡ nhịp lần đầu tiên trong đời.
5
Nếu có thể làm lại một lần nữa…
Tôi tuyệt đối sẽ không để cô ấy rời đi.