#BN011 Chương 1

Cập nhật lúc: 04-03-2026
Lượt xem: 11

1

Cố Tư Niên chăm sóc tôi rất tốt.

Những thứ tôi muốn, anh đều cho. Có lẽ vì hơn tôi nhiều tuổi nên anh luôn vô cùng kiên nhẫn.

Tôi làm nũng qua điện thoại: “Tối nay anh không về, em đi ra ngoài tìm đàn ông khác đấy nhé?”

Anh khẽ đáp: “Tối nay phải tăng ca, ngoan nào, nghe lời.”

Rồi ngập ngừng một chút: “Chiếc túi em nói lần trước, anh đã đặt rồi, tối nay sẽ có người mang đến nhà.”

Tôi cười tít mắt: “Sao lúc nào anh cũng lấy túi ra dỗ em thế hả?”

“Không thích à?”

Giọng nói trầm ấm, từ tính của anh khiến tim tôi ng ứa ng áy.

Tôi vội bảo thích, lại quấn lấy anh nói chuyện, bầu không khí có chút m ập m ờ.

Bốn năm kết hôn, cuối cùng tôi đã hiểu ưu điểm của đàn ông lớn tuổi là gì.

Anh quá đỗi dịu dàng, chẳng có lấy một khuyết điểm nào để chê. Dù tôi cố tình giở trò, kiếm chuyện, anh cũng chỉ cười hùa mà dỗ dành tôi.

Anh có rất nhiều tiền và cũng rất nhiều yêu thương, đều hào phóng vung tay, dành hết cho tôi.

Trong lòng tôi vui sướng đến mức không thể tả xiết.

Cho đến tận lúc bạn thân nói với tôi, trông thấy một người phụ nữ khoác tay Cố Tư Niên băng qua đường.

2

Tối hôm đó, tôi làm ầm lên với Cố Tư Niên một trận.

Chiếc túi mới chưa kịp ngắm nghía đã bị tôi tiện tay quăng thẳng vào mặt anh.

“Vì sao vậy? Cái gọi là tăng ca của anh chính là h ẹn h ò với ng ười p hụ n ữ kh ác ở bên ngoài à?”

Tôi tức đến phát run, hốc mắt đỏ bừng.

Cố Tư Niên nhìn tôi, gương mặt sắc nét lạnh lùng, nhưng đáy mắt lại chỉ toàn sự dịu dàng và bất lực.

Anh định bước lại gần, nhưng tôi lập tức đẩy ra.

“Đó là dì út của em, bảo bối à. Dì ấy vừa từ nước ngoài về, trùng hợp có hợp tác với công ty anh, tối nay chỉ là đi ăn cùng nhau thôi.”

“Dì út?”

Tôi ngẩn người. Dì út về rồi sao?

Dì út tôi nổi tiếng là người phóng khoáng, 33 tuổi, một người phụ nữ độc thân đi du lịch khắp nơi, cả năm trời chẳng thấy mặt mũi đâu.

Dì ấy về rồi ư? Sao không nói với tôi?

Thấy tôi sững sờ, Cố Tư Niên kéo tôi vào lòng: “Còn giận không nào?”

Tôi hừ một tiếng, lấy điện thoại gọi cho dì út.

Điện thoại vừa đổ chuông đã có người bắt máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói nhẹ nhàng của một người phụ nữ. Ngay khoảnh khắc đó, tôi rõ ràng cảm nhận được cơ thể Cố Tư Niên thoáng cứng đờ.

Tôi lườm anh một cái, rồi hỏi: “Dì út, dì về rồi ạ?”

“Đúng rồi đó bảo bối Kiều Kiều. Dì vừa gọi điện cho mẹ con xong, có chuyện gì không?”

“Dì ơi, tối nay dì ăn tối với mấy người trong công ty chồng con ạ?”

“Ừ, công việc không thể tr ì h oãn mà. Dì còn uống nhiều r ượu quá, suýt chút nữa trượt chân ng ã giữa đường, mất mặt ch ếc đi được. May mà có chồng con ở đó!”

Nghe vậy, tôi hoàn toàn yên tâm. Tôi hẹn dì út một bữa cơm để chào mừng dì trở về rồi mới cúp máy.

Cố Tư Niên siết chặt vòng tay ôm tôi: “Hết giận chưa hả?”

“Hừ!”

Tôi đẩy anh ra, nhặt chiếc túi dưới đất lên, l òng đ au như c ắt.

Cố Tư Niên thì vẫn điềm đạm, kiên nhẫn dỗ dành tôi một lúc lâu. Cuối cùng, anh bế tôi lên lầu…

3

Sáng sớm tỉnh dậy, Cố Tư Niên đã không còn ở bên. Vì bận công việc nên anh lúc nào cũng dậy sớm hơn tôi.

Mà tôi, lại vô tình nhìn thấy một bức ảnh trong ví tiền anh bỏ quên.

Trong ảnh, một cô gái trẻ trung xinh đẹp với đôi mắt cong cong, nụ cười rực rỡ. Tay trái cô gái khoác lấy cánh tay Cố Tư Niên, tay phải giơ hai ngón tạo dáng chụp hình cũ kỹ.

Người này… có vài phần giống tôi.

Không! Rất giống!

Tay tôi run lên, vội vàng nhét lại bức ảnh vào ví.

Cố Tư Niên lớn hơn tôi mười một tuổi, quá khứ của anh hẳn đã từng có người yêu, chuyện này tôi có thể mặc kệ.

Nhưng người trong ảnh là Kiều Uyển, là dì út của tôi…

Chồng tôi và dì út tôi… Rốt cuộc quan hệ giữa bọn họ gì?

Một tiếng sét ầm vang trong đầu, khiến từng ký ức liên quan đến Kiều Uyển đồng loạt tràn về.

Lúc chúng tôi kết hôn, anh liên tục hỏi tại sao dì út không đến dự lễ cưới.

Mỗi dịp Tết đoàn viên, khi mẹ tôi gọi điện cho dì ấy, một người vốn ít nói như anh lại luôn chủ động ghé sang chào một tiếng: “Chúc mừng năm mới.”

Thậm chí, quần áo anh mua cho tôi, phần lớn đều là màu kem nhạt— là màu dì út thích nhất…

Những chi tiết tương tự còn quá nhiều, từng cảnh từng cảnh lướt qua trong đầu, khiến tôi hoang mang và kinh hoàng tột độ.

Tấm ảnh đã cũ, viền ảnh bạc màu, cho thấy chủ nhân đã v uốt v e của nó biết bao nhiêu lần.

Tôi bỗng hoảng loạn, gần như muốn trốn tránh suy đoán đáng sợ này mà vội nhét ví tiền vào tủ đầu giường.

Nhưng chỉ thoáng sau, tôi lại như một kẻ tự hành hạ bản thân… lại mò vào thư phòng của Cố Tư Niên.

Trước đây, anh từng dặn dò tôi nhiều lần rằng không được vào phòng làm việc của anh. Mà tôi cũng chưa bao giờ có hứng thú, vì nghĩ bên trong chẳng có gì ngoài tài liệu quan trọng của một k ẻ ngh iện công việc hết.

Tôi k éo mớ hồ sơ trên bàn sang một bên, lật ra cuốn album bị giấu bên dưới.

Bên trong, từng trang từng trang đều là ảnh chụp chung của một chàng trai và một cô gái thuở niên thiếu…

Tôi nhìn chằm chằm vào ngày tháng sau tấm ảnh, chậm rãi lật đến tấm cuối cùng.

[Ngày 26 tháng 10 năm 2016]

Đó là một bức ảnh ch ụp l én từ xa tại sân bay, vào ngày Kiều Uyển rời nước sáu năm trước.

Mái tóc đen của dì ấy buông dài như thác nước, gương mặt vương đầy sầu muộn.

Trong ảnh còn có tôi. Khi đó, tôi mới là sinh viên năm hai, quyến luyến không nỡ xa người dì luôn yêu chiều mình.