#BN127 Chương 4
Ngay ngày hôm đó, tôi và Lục Ly đã kết thúc cuộc nói chuyện trong không khí chẳng vui vẻ gì.
Ngày hôm sau, Lục Ly đưa Triệu Mạn Mạn đi công tác.
Tôi và cô bạn thân đi mua sắm xong, tìm một quán bar uống rượu, rồi kể cho cô ấy nghe về những chuyện gần đây.
Cô bạn tôi nói tôi sống quá lý trí, nên cứ say hôm nay thì biết hôm nay, nên sống vô tư như cô ấy.
Tôi có thể giữ vững nguyên tắc đã định, tại sao Lục Ly lại không thể?
Nói cho cùng, chính là không còn yêu nữa.
Đồ không thuộc về tôi, tôi cũng chẳng còn thiết tha.
“Tớ không hiểu Lục Ly nghĩ gì, người thật tốt như cậu không muốn, lại đi tìm một kẻ thay thế. Rốt cuộc anh ta yêu cậu hay không yêu cậu?”
Tôi cười khẩy: “Có lẽ kẻ thay thế ôn nhu hơn, là tri kỷ biết thấu hiểu lòng người chăng.”
“Cậu thực sự muốn ly hôn sao?” Cô bạn tôi bán tín bán nghi hỏi.
“Chắc chắn rồi. Thỏa thuận ly hôn đã được soạn xong. Chờ anh ta đi công tác về, đúng lúc nhà có buổi gia yến hàng tháng, tôi sẽ công khai đề nghị ngay trước mặt gia đình.”
Ly hôn với Lục Ly không phải là chuyện nhỏ, hai tập đoàn hiện đang liên kết rất sâu, tôi phải chuẩn bị sẵn đường lui.
Và trong những ngày này, Triệu Mạn Mạn cũng không hề nhàn rỗi, mỗi ngày cô ta đều đăng vài trạng thái mới trên mạng xã hội.
Có ảnh chụp cô ta ăn sáng cùng Lục Ly, và cả ảnh hai người cùng nhau tăng ca.
Lục Ly đưa cô ta đi trải nghiệm nhiều hoạt động mà các cặp đôi thường làm, nhảy dù, lặn biển…
Trợ lý đưa điện thoại của cô ta cho tôi xem, nét mặt đầy vẻ thận trọng.
Tôi xem lướt qua toàn bộ bài đăng trên trang cá nhân của Triệu Mạn Mạn với khuôn mặt không chút cảm xúc.
Lục Ly đã ngầm cho phép Triệu Mạn Mạn dùng cách này để làm tôi chướng mắt, vậy thì đừng trách tôi làm việc không nương tay.
Ngày hôm đó, tôi nhận được một tập tài liệu, mở ra là một chiếc USB và vài bức ảnh.
Trong ảnh là Lục Ly đang ngủ trên giường, Triệu Mạn Mạn nằm gọn trong vòng tay anh ta.
Thân trên trần trụi của Lục Ly, với những vết hôn trên ngực, trông vô cùng chói mắt.
“Người còn chưa về, mà ảnh nóng đã về trước rồi!”
Lưng tôi, đang thẳng thắn, từ từ đổ sụp xuống, trái tim bị siết chặt, đau nhói.
Tôi run rẩy cầm chiếc USB, cắm vào máy tính.
Chiều tối, trên sân thượng của khách sạn, Lục Ly ôm mặt Triệu Mạn Mạn, hai người nhìn nhau đắm đuối một lúc rồi ôm hôn nhau.
Tôi “pạch” một tiếng, gập máy tính lại.
“Ai gửi đến vậy?”
“Không biết ạ, gửi bằng chuyển phát nhanh, lễ tân nhận.”
Tôi thở hắt ra một hơi thật mạnh, cất những bức ảnh và chiếc USB vào một túi tài liệu, rồi bỏ vào ngăn kéo.
“Chuyện này trước mắt đừng để lộ ra ngoài, đi điều tra xem ai là người gửi chuyển phát nhanh.”
“Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là cô trà xanh Triệu Mạn Mạn, muốn lên đời đến phát điên rồi.”
Lục Ly, lần này anh thật sự đã vấy bẩn rồi.
— 5 —
Ngày thứ ba, Lục Ly quay lại công ty, liền dùng hành động “g.i.ế.c gà dọa khỉ” để sa thải hai người từng mỉa mai Triệu Mạn Mạn gay gắt nhất.
Việc Lục Ly công khai bảo vệ Triệu Mạn Mạn như vậy, tôi không hề bất ngờ.
Dù sao cũng là người đã ngủ chung giường, lần trở về này chẳng phải nên ban phát chút lợi lộc sao.
Điều làm tôi bất ngờ là, Lục Ly lại dẫn Triệu Mạn Mạn tham dự gia yến của gia đình chúng tôi.
Triệu Mạn Mạn mang đến rất nhiều quà cho mẹ chồng, toàn là đồ tốt, không cần nghĩ cũng biết người chi tiền chắc chắn là Lục Ly.
Mẹ chồng thấy tôi đã đến, liền lên thư phòng gọi bố chồng và Lục Ly xuống nhà, chuẩn bị ăn cơm.
Lục Ly bước xuống lầu, liếc nhìn tôi một cái rồi lúng túng chuyển ánh mắt đi chỗ khác.
Triệu Mạn Mạn từng bước từng bước đi theo sau Lục Ly, đợi anh ta ngồi xuống, cô ta thản nhiên ngồi vào chiếc ghế bên cạnh.
Lục Ly nhìn Triệu Mạn Mạn một cái, sững sờ, nhưng cuối cùng cũng không phản đối.
Thấy Lục Ly không phản đối, Triệu Mạn Mạn càng thêm bạo dạn bắt đầu khiêu khích tôi.
“Khang Tổng, mau lại ngồi đi, không thì mọi người trong nhà đều phải chờ cô đấy.”
Triệu Mạn Mạn nhìn thấy Lục Ly không hề lên tiếng ngăn cản, vẻ đắc ý trên mặt cô ta càng lúc càng lộ rõ.
Phải nói sao đây, chúng tôi còn chưa ly hôn, mà anh, Lục Ly, đã đường hoàng dẫn tiểu tam về nhà, chiếm chỗ của tôi, còn thả mặc cho cô ta khiêu khích tôi.
Đây chẳng phải là vả thẳng vào mặt tôi sao.
Mẹ chồng nhìn thấy cảnh tượng khó xử này, vội vàng kéo tôi lại.
Bà vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình, nói với vẻ mặt hiền từ: “Du Du, lại đây ngồi với mẹ.”
“Hôm nay mẹ bảo dì Trương làm món tôm rang dầu mà con thích nhất, hôm nay phải ăn nhiều vào đấy nhé.”
Tôi nhìn thấy mẹ chồng đã cố gắng hết sức để xoa dịu không khí, trong lòng không khỏi dâng lên một chút chua xót.
Thế nhưng, nhẫn nhịn cam chịu không phải là tính cách của Khang Du Du tôi.
Tôi nắm lấy tay mẹ chồng, xin lỗi: “Mẹ, hôm nay con không dùng bữa gia yến này đâu, con đến là vì có một chuyện rất quan trọng cần phải nói.”
Nụ cười của mẹ chồng cứng lại: “Có chuyện lớn đến mấy cũng chờ ăn xong rồi hãy nói.”
Tôi lắc đầu, nhìn Lục Ly, cuối cùng cũng nói ra: “Ba, Mẹ, con và Lục Ly muốn ly hôn.”
Vừa dứt lời, cả phòng ăn chìm vào im lặng.