#BN115 Chương 4

Cập nhật lúc: 18-03-2026
Lượt xem: 0

15

Ôi trời——

Tôi thở dài lần thứ 856 khi nhìn Tiểu Lộ.

Sau nhiều năm xa cách, tôi thật sự không thể đoán nổi suy nghĩ của Kỷ Cẩn nữa.

Anh ta hăm hở muốn làm ba của người khác như vậy khi nào anh ta  vấn đề về sức khỏe, không sinh được con không?

Tiểu Lộ ngồi trên sàn, chơi tàu hỏa, rồi ngẩng đầu hỏi: “Dì ơi, mẹ con bao giờ về?”

Cái thằng nhóc này, mới mấy ngày trước còn vui vẻ ở chỗ tôi, suốt ngày đòi ăn gà rán.

Vậy mà chưa đầy vài ngày đã đòi mẹ rồi.

Đúng  con người ta nuôi, chỉ tổ mất công!

“Chắc vài hôm nữa mẹ con sẽ về thôi, ôi trời——”

Đến lúc đó tôi sẽ đưa thằng bé vềrồi chính thức nói chuyện với Kỷ Cẩn để anh ta hết hy vọng.

Tiếng đập cửa “ầm ầm” vang lên, tôi biết ngay  Kỷ Cẩn lại tới.

Mỗi ngày anh ta đều đến đúng giờchỉ để thể hiện sự tồn tại của mình trước mặt Tiểu Lộ.

Nhưng hôm nay, anh đến muộn nửa tiếng.

Tôi lười biếng mở cửa, tiện miệng phàn nàn: “Sao giờ anh mới đến, tôi với Tiểu Lộ sắp chết đói rồi đây.”

Đúng vậy, mỗi ngày Kỷ Cẩn đều đến nấu cơm, ba món một canh không món nào lặp lại.

Nhưng hôm nay, anh không mang theo đồ ăn, mà trên mặt còn  một vết bầm xanh.

“Anh bị làm sao thế…”

Kỷ Cẩn hầm hầm bước vào nhà.

“Liêu Hỉ!” Tiếng anh ta lớn đến mức làm tôi giật mình.

Hôm nay tôi gặp cái tên họ Lâm đó rồi!”

Họ LâmLâm Mộ?

Anh ta về rồiVậy chắc chị tôi cũng về rồi.

“Tên họ Lâm đó không phải người tốt đâu. Tôi thấy hắn ta nắm tay một cô gái, còn đi dạo trên phố!”

Hả?

Tôi  linh cảm không lành.

Rồi sao nữa?”

Rồi tôi lao lên, đấm hắn một trận!” Kỷ Cẩn nói với vẻ mặt đầy tự hào.

“Anh chỉ đấm tên đàn ông thôi, không đụng đến cô gái kia chứ?”

Không! Tôi không đánh phụ nữ!” Kỷ Cẩn nhíu mày nhìn tôi, “Em nghe rồi mà không tức sao?”

Không tức!

Chỉ  tôi thấy sợ thôi!

Tôi lén gọi cho chị mình, thử hỏi: “Chịchị về rồi à?”

Sao em biết?” Chị tôi thở dài trước khi tôi kịp trả lời, “Chị vốn định qua đón Tiểu Lộ, nhưng Lâm Mộ nói muốn mua quà cho thằng bé, thế  tụi chị đến trung tâm thương mại. Kết quả,  một gã điên lao ra đánh Lâm Mộ. Bây giờ chị đang đưa anh ấy vào viện để xử lý vết thương đây.”

Vậy à, thế chị gửi lời hỏi thăm của em đến anh Lâm Mộ nhé. Tiểu Lộ ở chỗ em rất ngoan, chị không cần vội đón nó đâu.”

Ôi trời——

Kỷ Cẩn, anh bảo tôi làm sao đối mặt với chị và anh rể tương lai đây?