#BN064 Chương 4

Cập nhật lúc: 10-03-2026
Lượt xem: 0

“Thẩm tổng, mải mê làm ăn quá nên quên sạch luật sở hữu tài sản cơ bản rồi sao? “

Giọng tôi không lớn, nhưng đủ rõ ràng để lọt vào tai từng người có mặt ở đây.

“Mở to mắt chó của anh ra mà nhìn cho kỹ. “

“Sổ đỏ và giấy tờ đất của căn nhà này, chưa bao giờ đứng tên nhà họ Thẩm các người. “

“Nó được đăng ký dưới danh nghĩa sản nghiệp của nhà họ Lạc. “

“Là của hồi môn của nhà họ Lạc tôi, trước giờ chỉ cho nhà họ Thẩm các người mượn ở nhờ thôi. “

“Bây giờ, tôi không muốn cho mượn nữa. “

Thẩm Tuấn Ngạn hoàn toàn chết sững tại chỗ.

Việc này, người cha tự phụ của anh ta rõ ràng chưa bao giờ hé răng nói cho anh ta biết.

Gã luật sư bên cạnh vội vàng lật đống giấy tờ trong cặp ra xem, càng xem mặt càng trắng bệch, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.

Thẩm Tuấn Ngạn không tin, hoặc nói đúng hơn là không muốn tin.

Anh ta gào lên với tôi:

“Không thể nào! Chuyện này tuyệt đối không thể nào! Căn nhà này là bố tôi bỏ tiền ra mua! “

“Bố anh mua? “

Tôi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống anh ta, khóe miệng càng lúc càng nhếch lên đầy mỉa mai.

“Cái ông ta mua, là quyền sử dụng căn nhà này trong ba mươi năm, chứ không phải quyền sở hữu. “

“Không tin thì bảo luật sư của anh đọc kỹ trang cuối cùng của hợp đồng đi. “

“Trên đó viết rõ rành rành: Quyền giải thích cuối cùng, thuộc về tôi. “

Tôi bước lên một bước, khí thế hoàn toàn áp đảo anh ta.

“Cho nên, Thẩm Tuấn Ngạn, bây giờ anh dẫn người ngoài tự ý xông vào địa bàn riêng của tôi. Anh nói xem, tôi có nên báo cảnh sát, kiện anh tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp không? “

Hai viên cảnh sát tư pháp nhìn nhau, nhận ra đây là vụ tranh chấp tài sản gia đình phức tạp, liền vô thức lùi lại một bước, vạch rõ giới hạn với Thẩm Tuấn Ngạn.

“Lạc Vân Sương! “

Thẩm Tuấn Ngạn thẹn quá hóa giận, mặt đỏ tía tai, ngón tay chỉ vào tôi run bần bật.

“Cô đợi đấy! Món nợ hôm nay, sớm muộn gì tôi cũng sẽ đòi lại gấp mười, gấp trăm lần! “

“Tôi sẽ khiến cô không còn đất dung thân ở cái đất Cảng này, đến cơm cũng không có mà ăn! “

Tôi khẽ nâng tay, thả chiếc tách trà xuống bàn cái “cạch”, tiếng sứ va chạm vang lên giòn tan.

“Được thôi, tôi đợi. “

Tôi quay sang nhìn chú Chung, giọng nói khôi phục vẻ bình thản.

“Chú Chung, tiễn khách. “

“Tiện thể nhắn với cậu Thẩm, lần sau đến nhà người khác làm khách thì nhớ bấm chuông. “

“Nếu không, mấy con chó tôi nuôi trong sân tính tình không được tốt lắm đâu, bọn nó không biết nhận người quen đâu. “

Chú Chung phất tay.

Bốn người đàn ông mặc đồ đen vẫn luôn canh giữ ở cửa lập tức tiến lên.

Thẩm Tuấn Ngạn bị lôi xềnh xệch ra khỏi cửa lớn.

06

Mười giờ tối, Tổng đường Nghĩa Hợp Hội.

Chiếc bàn tròn lớn bằng gỗ lê đã ngồi kín người.

Họ đều là những anh em cũ đã theo cha tôi mấy chục năm, là những bậc chú bác nguyên lão của Nghĩa Hợp Hội.

Tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, vị trí Long Đầu, chiếc ghế đã bỏ trống suốt ba năm nay.

Chú Chung đứng nghiêm trang sau lưng tôi.

Tôi đặt chiếc nhẫn đầu rồng lên giữa bàn.

“Thưa các chú các bác, tối nay mời mọi người đến đây, chỉ vì một chuyện. “

Tôi nhìn quanh một lượt, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía tôi.

Có dò xét, có nghi ngờ, cũng có cả mong chờ.

Ngồi bên tay trái tôi là chú Đức, vị nguyên lão lớn tuổi nhất trong hội. Ông ấy chống gậy, chậm rãi mở miệng:

“A Sương, bọn chú biết cháu chịu uất ức. “

“Thằng nhãi nhà họ Thẩm kia đúng là thứ không ra gì. “

“Nhưng chỉ vì chút chuyện gia đình cỏn con mà động đến toàn bộ dây chuyền làm ăn của Hòa Ký, liệu có chuyện bé xé ra to quá không? “

“Mấy ngày nay, ngoài bến cảng loạn như nồi cháo heo, không ít anh em dựa vào chúng ta kiếm cơm đều đang oán thán đấy. “

Ngồi đối diện, chú Bưu lập tức đập bàn cái rầm.

“Anh Đức, không thể nói như thế được! “

“Thằng ranh con họ Thẩm kia không phải chỉ đánh vào mặt A Sương, mà là đánh vào mặt cả cái Nghĩa Hợp Hội này! “

“Năm xưa nếu không nhờ danh tiếng của Đại ca trấn áp, thì cái nhà họ Thẩm kia tính là cái thá gì! “

“Giờ Đại ca đi rồi, bọn chúng dám ức hiếp con gái rượu của Đại ca như thế, cục tức này sao mà nuốt trôi được? “

Nhất thời, trong hội trường xôn xao bàn tán, chia thành hai phe rõ rệt.

Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi nghe.

Đợi bọn họ tranh luận chán chê, tôi mới giơ tay, gõ nhẹ xuống mặt bàn.

Cả gian phòng lập tức im phăng phắc.

“Chú Đức, chú Bưu, hai người nói đều có lý. “

“Nhưng hôm nay, cháu không phải đến để thương lượng với mọi người. “

Tôi đứng dậy, cầm lấy chiếc nhẫn đầu rồng trên bàn, từ từ đeo vào ngón áp út của mình.

“Cháu đang thông báo cho mọi người biết. “

“Trước lúc lâm chung, cha cháu trao chiếc nhẫn này cho cháu, chính là giao cả Nghĩa Hợp Hội này cho cháu. “

“Kể từ hôm nay, tôi, Lạc Vân Sương, chính là Long Đầu của Nghĩa Hợp Hội. “

“Quyết định của tôi, chính là quyết định của Nghĩa Hợp Hội. “

Tôi nhìn thẳng vào chú Đức, trong đôi mắt đục ngầu của ông ấy lóe lên những tia sáng phức tạp.

“Chú Đức, cháu biết chú lo cái gì. “

“Chú sợ cháu còn trẻ, bốc đồng, sẽ dẫn anh em đi sai đường. “

Tôi nhận lấy một tập tài liệu từ tay chú Chung, đẩy ra giữa bàn.

“Đây là mấy vụ làm ăn nhỏ cháu thực hiện trong hai năm qua, giấu nhà họ Thẩm. “

“Ba mỏ ngọc lục bảo thô ở Nam Mỹ, quyền khai thác kim cương tại hai quốc gia ở Châu Phi, và một đơn hàng chế tác trang sức cho Hoàng gia Châu Âu. “

“Lợi nhuận gấp ba lần tổng tất cả các ngành nghề của Hòa Ký hiện tại cộng lại. “

Cả khán phòng kinh ngạc.

Chú Đức cầm tập tài liệu lên, tay hơi run run.

Đọc xong, ông ấy lại chuyền cho những người bên cạnh xem.

Biểu cảm của từng người sau khi xem xong tài liệu đều chuyển từ nghi ngờ sang chấn động.

Tôi lại cất lời, giọng không lớn nhưng đanh thép:

“Thưa các chú các bác, thời đại của cha cháu đã qua rồi. “

“Cứ ru rú giữ khư khư cái mảnh đất Cảng bé tí này, sớm muộn gì cũng bị người ta ăn tươi nuốt sống. “

“Cháu muốn cả Nghĩa Hợp Hội đi theo cháu, làm ăn vươn ra toàn thế giới. “

“Và nhà họ Thẩm, chính là cái đầu người đầu tiên Lạc Vân Sương này dùng để tế cờ. “

Chú Đức thở dài một hơi thật sâu, đứng dậy, hướng về phía tôi cúi đầu thật thấp.

“Cung nghênh Long Đầu. “

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người trong gian phòng đồng loạt đứng dậy, đồng thanh hô vang:

“Cung nghênh Long Đầu! “

07

“Tôi muốn nhà họ Thẩm sụp đổ hoàn toàn. “

Người ở đầu dây bên kia là Tiêu Bắc Thần.

Đối thủ không đội trời chung lớn nhất trên thương trường của Thẩm Tuấn Ngạn, cũng là ông trùm buôn vũ khí có lai lịch bí ẩn nhất ở hải ngoại.

Chúng tôi gặp nhau tại một hội sở tư nhân không tiếp khách ngoài.

Anh ta trông trẻ hơn lời đồn, và cũng nguy hiểm hơn.

Không nói lời thừa thãi, anh ta đẩy trực tiếp một tập tài liệu về phía tôi.

“Đây là giấy thông hành cho toàn bộ kênh vận chuyển hải ngoại mà tôi nắm giữ, cùng với hợp đồng độc quyền khai thác khoáng sản tại ba quốc gia Nam Mỹ. “