#BN003.6 Chương 6
6
Về tới nhà, tôi gom mấy món đồ trước đây Chu Mộc tặng, đóng gói gửi chuyển phát cho anh ở Bắc Thành.
Một món là chiếc vòng bạc của mẹ anh.
Lúc mới ở bên nhau, anh đưa cho tôi, ôm tôi nói sau này tôi chính là người nhà duy nhất của anh.
Năm mẹ anh qua đời, là tôi ở bên cạnh anh, cũng là tôi giúp anh gom đủ tiền viện phí giai đoạn đầu, chỉ là sợ anh không nhận nên nói dối là có người quyên góp ẩn danh.
Sau đó mẹ anh vẫn mất, chiếc vòng này cũng là thứ duy nhất bà để lại cho anh.
Món còn lại là một lá bùa bình an.
Tháng ba năm đầu bên nhau, chúng tôi cùng tới chùa Nam Minh cầu bùa.
Dưới gốc anh đào, anh nhìn tôi đầy thâm tình.
“Thẩm Niệm, anh sẽ cho em một tình yêu không bao giờ có khoảng cách.”
Có lẽ khi còn ở bên nhau anh cũng từng có lúc thật lòng, nhưng thì sao chứ, cuối cùng vẫn thay đổi.
Dọn xong những thứ liên quan đến Chu Mộc.
Tôi bắt đầu thu xếp đồ sang Hải Quốc, đi siêu thị mua mấy chai tương ớt, dù sao ở nước ngoài muốn nếm vị quê hương thì cũng chỉ trông vào mấy chai này.
Dạo bốn ngày ở Nam Thành qua vài địa điểm nổi tiếng, tôi liền lên đường sang Hải Quốc sắp xếp trước.
Ngày thứ ba ở Hải Quốc.
Chị Anh nhắn tin nói Chu Mộc chạy tới công ty tìm tôi, chị không nhịn được mắng anh một trận, tôi vừa buồn cười vừa cảm động.
Những năm qua, tôi cứ tưởng thế giới của mình chỉ có kiếm tiền và Chu Mộc.
Sau khi chia tay, mới thấy mây tan sương tạnh, trời quang đãng hẳn.
Tôi có nền tảng kinh tế vững vàng, có sự quyết liệt khi đối mặt khó khăn, có khả năng tự chữa lành khi rơi vào nghịch cảnh, có những người bạn đồng điệu, có sự nghiệp mình yêu.
Tôi đã không còn là cô gái mười tám tuổi đứng trong làn sương, cần người khác tới cứu nữa.
Dù cuộc đời khó tránh một lần đi sai đường, yêu nhầm một người, tôi vẫn có thể tự gánh lấy cho mình, cũng có thể kịp thời dừng lỗ.