#BN126 Kế hoạch tay trắng ra đi

Cập nhật
20-03-2026
Thể loại
Lượt xem
9
Trạng thái
Hoàn thành

Trên đường đi khám th ai về, tôi ghé vào siêu thị m ua sữa chua.

Đứng trước quầy lạnh, một bóng hình quen thuộc khiến tôi khựng lại.

Người chồng thường ngày lạnh lùng, cao quý của tôi, lúc này đang chen chúc giữa một đám bà cô giành mua trứng giảm giá. Bộ vest cao cấp trị giá hàng triệu tệ bị nhăn nheo, tóc tai rối bù như tổ quạ, nhưng anh ấy lại chẳng hề hay biết.

Trong tay anh ấy còn ôm chặt hai hộp trứng.

Tôi dụi mắt, suýt nữa thì nghĩ mình bị ảo giác.

Mới hôm qua anh ấy còn oai phong lẫm liệt trên sàn giao dịch, hôm nay đã vì tiết kiệm 5 xu mà đấu trí với các bà các mẹ ngoài chợ rồi sao?

Tôi cầm điện thoại lên, gọi cho anh.

“Anh đang ở đâu đấy?”

Đầu dây bên kia, giọng anh ấy rất nhỏ: “Anh đang họp ở công ty,  chuyện gì để lát nữa nói nhé.”

Tôi cười đáp không  gì rồi cúp máy, sau đó quay đầu đi thẳng xuống bãi đỗ xe ngầm của siêu thị.

Vớ lấy cái rìu cứu hỏa ở góc tường, tôi gi/á/ng mạnh xuống chiếc Maybach màu đen.

Sau đó, tôi gọi cho cô bạn thân, bình tĩnh kể lại toàn bộ câu chuyện.

“Tao muốn l/y hôn.”

Đầu dây bên kia, cô bạn kinh ngạc hỏi lại: “Chỉ vì Lục Viễn Chu giành m/ua trứng giảm giá mà mày đòi l/y hôn?”

Tôi nghiêm túc đáp: “Đúng, chính vì anh ta giành m/ua trứng giảm giá, tao không chỉ muốn l/y hôn mà còn phải bắt anh ta ra đi với hai bàn tay trắng.”

Cô bạn vẫn không tin: “Chuyện này chưa chắc đã không  ẩn tình đâu. Lục Viễn Chu nhà mày tốt với mày thế cơ mà, anh ta nổi tiếng là người cuồng vợ trong giới đấy…”

Những lời còn lại bị tiếng còi báo động của chiếc Maybach lấn át.

Tôi vội vàng cúp máy, kéo khẩu trang che nửa mặt, vành mũ sụp xuống che mắt, rón rén trở lại xe của mình. Tiếng còi báo động chói tai không ngừng, vang vọng khắp bãi đỗ xe trống vắng.